"Mẹ, con muốn ăn sườn xào chua ngọt!" An Ca ôm cái bụng bầu gọi món với nhà bếp.
"Biết rồi, con nhớ cẩn thận đó, đừng cử động mạnh quá." Khi bà An vừa biết chuyện này cũng lộ ra vẻ ngu ngơ, kế tiếp nhìn bụng của con trai mình ngày qua ngày từ từ to lên, bà lại cảm thấy thật không thể tưởng tượng nổi, có lẽ có một số sinh mệnh là kỳ diệu như vậy đấy, bà An thở dài nghĩ.
Bụng của An Ca đã sắp đến ngày sinh, dự tính là chừng một tuần sau, có lẽ là do lấy cơ thể đàn ông thai nghén sinh mệnh, so với các sản phụ sắp tới ngày sinh khác, bụng của An Ca không mấy khoa trương, nhìn từ xa cũng chỉ như bụng bia của tầng lớp trung niên thôi.
Bà An đã dọn tới chỗ hai vợ chồng bọn họ ở, để tiện cho việc chăm sóc An Ca.
Khi bà An bưng đĩa thức ăn cuối cùng lên, Cố Thanh Viễn vừa vặn tan tầm về nhà.
Anh bước tới bê đĩa giúp mẹ vợ, "Mẹ vất vả rồi."
Bà An nở nụ cười, "Có vất vả gì đâu chứ, hai đứa ngồi xuống đi, còn có một tô canh để mẹ đi bưng."
Quay đầu cúi người hôn lên trán An Ca, đôi tay nhẹ nhàng chạm vào cái bụng to tướng, anh cười hỏi "Sao hả, bảo bảo có quấy em không?"
"Hôm nay nó coi như an phận, không có quấy cha nó." An Ca dựa vào lòng người nào đó, miễn cưỡng đáp.
Đột nhiên, cậu cảm thấy bụng mình quặn đau, theo bản năng ôm bụng.
"Sao vậy? Con bị gì vậy?" Bà An nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-deu-rat-ngot/79199/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.