Ngày hôm sau.
An Ca xoa cái eo sắp gãy của mình, giận đến nghiến răng nghiến lợi, không ngừng mắng người nào đó khốn kiếp.
Cố Thanh Viễn bưng điểm tâm đứng ở cửa nhướng mày nói: "Khốn kiếp? Anh khốn kiếp ở chỗ nào, lẽ nào tối qua em không ở trên?"
Ngón tay An Ca chỉ ra run nhè nhẹ, vẻ mặt lên án khó mà tưởng tượng được lại có người vô sỉ như vậy.
Sao cậu biết còn có chiêu này, An Ca nhớ tới chiến sự tối qua có chút sống không còn gì luyến tiếc thầm nghĩ.
Cố Thanh Viễn nhìn người trước mắt lộ ra vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc nằm bò ra giường không nhúc nhích, trong mắt lóe lên ý cười.
Để bữa sáng qua một bên, ôm người nào đó dậy, quán xuyến hết mọi việc từ mặc quần áo, tới bế đi rửa mặt.
An Ca thản nhiên hưởng thụ ai đó hầu hạ, ai bảo chân cậu đến giờ vẫn còn mềm nhũn ra đấy, ai làm người đó chịu trách nhiệm.
Cuối cùng bữa sáng và bữa trưa của An Ca giải quyết trên giường.
Cứ thế nằm tới tối, An Ca cảm thấy thân thể mình đã khỏe hơn rồi, cảm giác khó chịu đỡ đi rất nhiều, cậu đột nhiên nổi hứng muốn đi mua quần áo.
Cố Thanh Viễn tự nhiên không có ý kiến.
Hai người thay đồ xong, An Ca kéo Cố Thanh Viễn hào hứng lái xe tới trung tâm thương mại gần nhất.
Cậu hồ hởi lôi Cố Thanh Viễn đi thẳng tới một shop thời trang nam.
Trên đường An Ca nhìn thoáng qua thấy một cái áo sơ-mi, mắt cậu sáng rực lên, kéo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-deu-rat-ngot/79196/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.