Trong một căn phòng riêng ở Tuyệt Sắc.
Khi An Ca bước vào, cậu nhìn thấy có mấy tên gia súc đang gào khóc, nhịn không được trợn trắng mắt.
Quách Kính là người đầu tiên nhìn thấy An Ca, cậu để cái micro xuống chạy tới tính cho An Ca một cái ôm.
"Ơ kìa, Tiểu Ca Ca cậu rốt cuộc đã tới rồi, đã lâu không gặp người ta nhớ cậu muốn chết."
An Ca không khỏi rùng mình, ở khi Quách Kính sắp ôm được mình, cậu né qua bên cạnh một bước.
Quách Kính ôm hụt, suýt nữa ngã ngửa, tư thế ấy cực kỳ xấu hổ.
Phòng riêng ồ lên một trận cười vang, cả An Ca cũng nhịn không được hì hì nở nụ cười.
Quách Kính sờ mũi, buồn bực bảo: "Ôm một cái có làm sao đâu, lâu như vậy không gặp, cậu thật là nhẫn tâm."
Hoàng Chính Vanh cười đáp: "Người ta là người có gia đình, cậu thử ôm một cái đi, bộ không sợ tổng giám đốc Cố nhà người ta tìm tới cửa à."
Quách Kính: "..." Rồi rồi, không đùa được không đùa được, rồi bày ra cái mặt sợ lắm.
Lại là một trận cười vang.
An Ca nhìn cảnh này ánh mắt tràn ra ý cười, tình bạn của những người đàn ông chính là thế đấy, cho dù đã lâu không gặp, nhưng chỉ cần vài câu vô nghĩa, cảm giác xa lạ đã hoàn toàn biến mất.
Ngay khi bầu không khí trong phòng hài hòa náo nhiệt, cửa phòng lại mở ra.
Một người đàn ông tuấn lãng bước vào, cười nói: "Xem ra là tôi tới trễ."
La Chính quơ tay cười bảo: "Không trễ không trễ, An Ca cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-deu-rat-ngot/79194/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.