Chương trước
Chương sau
Mẹ Hứa đợi cả ngày vẫn không tìm được cơ hội nói chuyện riêng với Tạ Viễn, Tiểu Niệm nhà bà cứ quấn lấy Tạ Viễn. Buổi tối còn muốn Tạ Viễn ngủ lại.
Mẹ Hứa cũng không tiện từ chối, đi dọn dẹp phòng khách.
Hứa Cảnh Niệm phấn khởi, cậu mang đồ ngủ sạch sẽ cho Tạ Viễn mặc.
Mặc xong, còn có mùi hương của cậu.
Hứa Cảnh Niệm còn trả lại Tạ Viễn chiếc quần lót mà cậu đã lấy trộm từ lâu của Tạ Viễn. Lúc Tạ Viễn nhận còn cười khẽ một tiếng.
Hứa Cảnh Niệm nghe mà nóng cả tai, đóng ngăn kéo lại, lẩm bẩm nói một câu, "Trước đây là cậu cưỡng hiếp tớ, lần đầu tiên vậy mà chẳng tốt đẹp chút nào."
Quá đáng, còn ép cậu nói cảm ơn.
"Xin lỗi." Tạ Viễn nhanh chóng xin lỗi.
Hứa Cảnh Niệm thì lại bắt đầu ngại ngùng, "Cũng không phải trách cậu. Nếu như lại cho cậu một cơ hội, cậu định thế nào?"
Hứa Cảnh Niệm mong đợi.
Tạ Viễn ôm Hứa Cảnh Niệm mặc áo ngủ cho hắn, nói: "Cưỡng hiếp."
????
Hứa Cảnh Niệm khó có thể tin nổi, "Cậu mới nói xin lỗi tớ tức thì!"
Tạ Viễn: "Nói xin lỗi là tôi biết chuyện này không đúng. Thế nhưng tại sao gậy thủ dâm thì được còn tôi thì không?"
Lần thứ hai Tạ Viễn nói câu đó, Hứa Cảnh Niệm nuốt nước miếng một cái.
Cậu quên mất chuyện gậy thủ dâm.
Tạ Viễn nhìn chằm chằm Hứa Cảnh Niệm gằn từng chữ: "Còn cả búp bê tình dục."
Tính sổ sau.
Hứa Cảnh Niệm tự lấy đá ném vào chân mình, "Tớ đã từng giải thích rồi, cái đó là tớ bấm nhầm!"
Tạ Viễn nhìn chằm chằm Hứa Cảnh Niệm không chớp mắt, trong mắt hình như là đang nói: Cưng không tìm làm sao có thể tự dưng hiện lên?
Hứa Cảnh Niệm không cãi lại Tạ Viễn, không thể làm gì khác hơn là ôm lấy Tạ Viễn từ phía sau, nhỏ giọng nói: "Trước kia mỗi lần làm tình, cậu chẳng nói lời nào. Tớ nghĩ cậu coi tớ là búp bê tình dục sao? Tớ chỉ muốn nhìn xem tớ và búp bê tình dục khác nhau chỗ nào."
Thế nhưng cậu vừa liếc mắt đã bị Tạ Viễn phát hiện, sau đó nào dám tìm lại.
Tạ Viễn đang muốn nói thì bị Hứa Cảnh Niệm cắt ngang, "Tớ biết cậu muốn nói gì! Đúng là trước đây tớ rất tự ti, luôn cảm giác mình không xứng với cậu. Thế nhưng tớ bây giờ không có. Tạ Viễn, chúng ta nhìn về tương lai được không?"
Tạ Viễn cụp mắt nhéo tay Hứa Cảnh Niệm, tròng mắt đen nhánh ngập tràn ý cười ừ một tiếng.
Sau khi tắm xong, Tạ Viễn đổi đề cho Hứa Cảnh Niệm.
Tạ Viễn mặc đồ ngủ của Hứa Cảnh Niệm có chút chật, quần dài mặc thành quần lửng, áo rộng thành áo ôm
Hứa Cảnh Niệm sợ Tạ Viễn không thoải mái, "Nếu không tớ lấy đồ ba cho cậu mặc nha."
Tạ Viễn xem bài toán số học mà Hứa Cảnh Niệm làm, tàn nhẫn gạch chéo rất nhiều, "Không cần."
Hứa Cảnh Niệm sờ sờ mũi, ngoan ngoãn ngồi một bên cạnh, "Tớ..."
"Tuy sai hơi nhiều, tuy nhiên dạng đề cơ bản đều đúng rồi. Quả thật là độ khó bài này khá cao, có câu này với câu này, không cần làm." Tạ Viễn chỉ vào mấy đề bài trong giấy rồi nói.
Hứa Cảnh Niệm ồ một tiếng, cầm giấy nháp nằm nhoài trên bàn đang muốn nghe bạn trai mình phân tích. Mẹ Hứa bưng hoa quả đẩy cửa vào.
"Mẹ, buổi tối ăn hoa quả dễ đau bụng lắm!" Hứa Cảnh Niệm ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng vẫn ăn một miếng táo.
Mẹ Hứa cười cười, nói với Tạ Viễn: "Tiểu Viễn ơi, có thể cùng nói chuyện với cô một chút không?"
Hứa Cảnh Niệm cảnh giác, đang muốn mở miệng, Tạ Viễn đứng lên, đưa đáp án cho Hứa Cảnh Niệm: "Đáp án ở đây, xem trước một chút, xem không hiểu thì tôi quay lại giảng cho cậu."
Hứa Cảnh Niệm ồ một tiếng, ngoan ngoãn.
Thế nhưng Tạ Viễn vừa đi, Hứa Cảnh Niệm xem đáp án cũng không tập trung được, ngây ngốc nửa tiếng đồng hồ, chờ Tạ Viễn về mới xong một bài.
Lúc Tạ Viễn đi vào không gõ cửa, cho nên vừa vào thì thấy cậu nghiêng đầu nằm nhoài trên bàn, cầm bút trên tay vẽ vời linh tinh.
Bạn nhỏ nhìn thấy Tạ Viễn quay lại, vội vã điều chỉnh tư thế ngồi, ngẩng đầu hỏi, "Mẹ tớ tìm cậu làm gì vậy?"
Tạ Viễn chưa nói, chỉ là tiện tay lật qua lật lại bài làm của Hứa Cảnh Niệm, Hứa Cảnh Niệm ý thức được không ổn, nhỏ giọng biện giải: "Cậu không giảng tớ, đáp án cũng không hiểu gì hết trơn ~"
Tạ Viễn thấy trong mắt Hứa Cảnh Niệm chỉ có hắn, trong đôi mắt đều là ấm áp, hắn cũng không làm khó dễ Hứa Cảnh Niệm, mà là mở miệng nói: "Đi ra ngoài chơi bóng rổ không?"
Hứa Cảnh Niệm sững sờ, "Bây giờ?"
Tạ Viễn ừ một tiếng.
Mười giờ tối
Tiểu khu chỉ có ánh đèn rải rác, hai người thay quần áo xuống sân bóng rổ dưới lầu.
Tháng 12 rất lạnh, Hứa Cảnh Niệm ôm bóng rổ không chịy được co ro trong lồng ngực Tạ Viễn, "Tạ Viễn, nếu không hay là mai chúng ta quay lại chơi đi."
Tạ Viễn ôm Hứa Cảnh Niệm lại, thấp giọng hỏi: "Chơi thử xem sao?"
Hứa Cảnh Niệm nóng lòng muốn thử.
"Nhưng tớ không biết chơi." Hứa Cảnh Niệm nói khẽ.
"Tôi dạy cho cưng." Tạ Viễn cầm tay Hứa Cảnh Niệm.
Mắt Hứa Cảnh Niệm ừ một tiếng, cậu để Tạ Viễn tuỳ ý ôm mình, tùy ý Tạ Viễn giúp cậu ném bóng vào rổ. Bóng rổ trên tay cậu lướt qua không trung, dưới sự mong đợi của Hứa Cảnh Niệm, chui vào khung rổ.
Hứa Cảnh Niệm phấn khích hơn, cậu nghiêng đầu nhìn về phía Tạ Viễn: "Cậu đỉnh quá! Như vậy cũng có thể ném vào rổ!"
Tạ Viễn xoa đầu Hứa Cảnh Niệm, "Sau này muốn chơi cái gì thì nói với tôi, tôi dẫn cưng đi chơi."
Mùa đông nên sao cũng rất ít, nhưng trong mắt Hứa Cảnh Niệm có hai vì sao, bên trái một cái, bên phải một cái.
Hứa Cảnh Niệm mím môi cười, "Tớ muốn đến quán Internet chơi game."
"Đi với cưng."
"Tớ còn muốn đi công viên trò chơi!"
"Đi với cưng." . ngôn tình ngược
Hứa Cảnh Niệm đung đưa tay Tạ Viễn, "Tớ còn muốn lên đỉnh núi ngắm phong cảnh."
Tạ Viễn: "Được luôn. Tiểu Niệm, đừng sợ, sau này cho dù gặp chuyện gì đều phải nói với tôi đầu tiên, được không?"
Hứa Cảnh Niệm ngẩng đầu nhìn Tạ Viễn, cậu có chút chần chờ nói: "Có phải mẹ tớ đã nói gì với cậu rồi không?"
Tạ Viễn ừ một tiếng.
Hứa Cảnh Niệm cau mày: "Nói gì?"
Tạ Viễn nói: "Cô biết quan hệ của chúng ta."
Mặt Hứa Cảnh Niệm lập tức trắng bệch, "Chẳng lẽ mẹ tớ muốn chúng ta....." Hai chữ chia tay còn chưa nói ra, Tạ Viễn đã nói: "Cho nên tôi thương lượng với cô có thể rước em về nhà trước được không."
Hứa Cảnh Niệm ngây ngốc "A" một tiếng, "Mẹ tớ nói thế nào?"
Tạ Viễn bật cười, "Cô đuổi tớ đi."
Mặt Hứa Cảnh Niệm đỏ lên, sao lại đuổi đi, cậu cảm thấy kết hôn rất tốt.
Tạ Viễn chạy đến khung rổ nhặt bóng.
"Ném nữa không?"
Hứa Cảnh Niệm còn đang đắm chìm trong việc kết hôn, tim đập cực nhanh.
Cậu không muốn ném, cậu muốn kết hôn với Tạ Viễn.
Tạ Viễn ở bên cạnh nhìn Hứa Cảnh Niệm nghiêm túc một hồi lâu không dám ném rổ, cảm thấy chua xót.
Cô còn nói với hắn về chứng ngủ rũ của Tiểu Niệm.
Tạ Viễn rất tiếc nuối vì không thể học chung mầm non với Hứa Cảnh Niệm, mới bốn tuổi đã bị giáo viên thiếu đạo đức và học sinh nhạo báng cơ thể.
Qua hôm sau thì bị một đám nhóc con ở tiểu khu trêu chọc muốn cởi quần Hứa Cảnh Niệm.
Tạ Viễn chỉ nghe mẹ Hứa nói mà tim như quặn lại.
"Sau khi chuyển nơi ở. Tiểu Niệm cũng quên mất đoạn quá khứ này, thế nhưng nó không thích nói chuyện với người khác. Bao gồm cả cô và ba nó, nghỉ đông và nghỉ hè dẫn nó ra ngoài chơi nó cũng không muốn. Nói nhiều rồi, nước mắt rơi nhiều rồi. Tiểu Niệm thậm chí còn không biết mình tại sao muốn khóc. Lâu dần. Cô chú đều biết nó có bệnh tâm lý, cô chú cũng biết phải để nó hoàn toàn vứt bỏ mọi quá khứ. Nhưng không dám! Tiểu Viễn, cô và ba nó thật sự rất sợ. Mới vài tuổi, còn quá nhỏ, núp trong góc khóc thút thít. Cô không hiểu, tại sao Tiểu Niệm nhà cô phải vì những tổn thương kia mà dằn vặt."
Mẹ Hứa nói xong cũng không kìm nổi.
Viền mắt Tạ Viễn cũng đỏ.
Mẹ Hứa lau mặt tiếp tục nói: "Thế nhưng bây giờ nó đã tốt hơn. Ba nó nói là bởi vì cháu. Cô còn không tin. Mà hôm nay thấy cháu ở chung với nó, thích cười biết làm nũng, còn biết nói đùa, mỗi giờ mỗi phút đều phải nhìn cháu. Tiểu Niệm thật sự rất thích cháu. Cho nên Tiểu Viễn, coi như cô xin cháu. Nếu như sau này thật sự không để ở bên Tiểu Niệm, chọn một cách ôn hòa nhẹ nhàng để chia tay được không? Nó thật sự không thể bị tổn thương thêm nữa."
Tạ Viễn trầm mặc chốc lát, lắc đầu khàn giọng nói, "Sẽ không."
Sẽ không chia tay.
Tiểu Niệm đã cứu rỗi lấy hắn mà?
Gia đình Tạ Viễn ly tán, sống với mẹ, mỗi ngày làm thêm để trả nợ cho mẹ, trong lúc vô tình hắn và Hứa Cảnh Niệm chạm mắt nhay, Hứa Cảnh Niệm liếc mắt nở nụ cười, Tạ Viễn từ đây đã hoàn toàn đắm chìm.
Sau khi Tạ Viễn lấy lại tinh thần, nhìn thấy Hứa Cảnh Niệm không ném vào rổ được mà mất hứng, khóe mắt hoen ướt.
Tạ Viễn đi qua ôm Hứa Cảnh Niệm vào trong ngực, Hứa Cảnh Niệm còn hoang mang, cậu ngượng ngùng nói: "Tớ lại không ném vào."
Tạ Viễn chỉ ừ một tiếng, "Bất kể là thật sự quên mất, còn là không muốn nói tôi đều không ép cưng. Tiểu Niệm, cưng phải nhớ kỹ tôi sẽ mãi ở bên cạnh cưng."
Hứa Cảnh Niệm không hiểu sao, còn có chút cảm động, cậu ôm bóng nhỏ giọng thầm thì, "Chắc chắn mẹ tớ nói chuyện gì kỳ lạ với cậu. Mẹ luôn cảm thấy tớ rất yếu đuối."
Tạ Viễn không trả lời chính diện, hắn cười, "Tốt nghiệp trung học rồi kết hôn được không?"
Tim Hứa Cảnh Niệm như ngừng đập.
Cậu lại nghe đến kết hôn!
Cậu cũng không muốn nói đến chuyện yếu đuối hay không yếu đuối, Hứa Cảnh Niệm đỏ mặt, "Mẹ tớ đuổi cậu đi rồi mà?"
Tạ Viễn nói: "Tôi lại cầu xin mẹ cưng tiếp."
Hứa Cảnh Niệm bật cười.
Cái từ cầu xin sao trong miệng Tạ Viễn nói ra lại buồn cười thế này!
Hứa Cảnh Niệm tuy như vậy rất mất giá, nhưng vẫn muốn đồng ý, nhỏ giọng mở miệng: "Tớ cũng xin giúp cậu."
Dưới ánh đèn, Tạ Viễn nhẹ nhàng hôn lên trán Hứa Cảnh Niệm.
Hứa Cảnh Niệm cong mắt, để Tạ Viễn dạy cậu ném rổ.
(chính văn xong)
Chương trước
Chương sau
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.