Sau khi thấy cơn ác mộng kia, tâm thần Chu Bách Triết cứ bất an, vẫn luôn vô thức hồi tưởng lại cảnh tượng trong mộng, xác đùng đen nhánh, thân thể khổng lồ kia đã đủ làm cậu sợ hãi. Chu Bách Triết thầm nghĩ, trên đời này sao lại có con trùng lớn như vậy, thực quá phi khoa học.
Lúc này nam nhân đang ngồi bên mép giường lau chùi kiếm laser của mình, Chu Bách Triết thấy vậy thì nhịn không được tiến tới, vươn lá cây của mình sờ kiếm laser một chút rồi rụt lại, sợ nam nhân để ý.
Đợi một hồi, nam nhân vẫn chuyên chú lau chùi, Chu Bách Triết mới lớn gan hơn, lắc lư chân hiếu kỳ hỏi: "Dị năng giả bên ngoài cũng dùng kiếm laser à?"
Nam nhân ngẩng đầu nhìn cậu, lạnh nhạt nói: "Ừm."
Chu Bách Triết ồ một tiếng, không nói gì nữa.
Cũng không biết vì sao ngay cả con trùng biến dị cấp bốn cậu cũng không sợ nhưng hết lần này tới lần khác, người nam nhân trước mặt lại làm linh hồn cậu nhịn không được run rẩy.
Giống như gặp phải khắc tinh trời sinh vậy.
Điều này thực kỳ lạ.
Chu Bách Triết sờ sờ lá cây của mình, thực ưu thương than thở.
Thời tiết buổi sáng cũng không tệ lắm, nam nhân đứng dậy nói: "Đi ra ngoài đi."
Chu Bách Triết lúc lắc chân, vừa đuổi theo đối phương vừa khó hiểu hỏi: "Đi đâu?"
Nam nhân quay đầu, trầm giọng nói: "Trở lại chỗ phi thuyền rơi lấy đồ."
Chu Bách Triết vội vàng nói: "Vậy tôi đi cùng anh."
Nam nhân không đáp, anh nói vậy là có ý muốn cây ớt này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-deu-bi-chinh-minh-cay-khoc/618611/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.