Kim Chi và Lê Tần đứng ở trong phòng Ngọc Diệp. Lại thấy người hôn mê nằm ở trên giường kia vô cùng lạ mặt.
Tiểu thư gọi bọn họ đến có chuyện quan trọng, không lẽ là nhìn người này thôi sao? Đây là ai? Sao có thể nằm trên giường của Ngọc Diệp?
- Tiểu thư, rốt cuộc là chuyện gì?
- Đừng vội!
Ngọc Linh lấy chiếc hộp gỗ nhỏ trong tay áo, mở ra. Ánh sáng hình cầu bay lên, cô liền thi triển thuật pháp, cho ánh sáng đó nhập vào người của Yểm hậu đang nằm trên giường.
Ngọc Linh phóng ra hàn quang diệu kỳ, điều hòa thân xác đó thật tốt. Lê Tần và Kim Chi cũng chăm chú nhìn theo.
Trông chốc lát, cô gái kia cử động, mở mắt lên nhìn trần nhà, rồi từ từ ngồi dậy. Ánh mắt cô ta đảo quanh một vòng, khuôn mặt tinh xảo như điêu như khắc, môi mọng đỏ lập tức lắp bắp. Hai mắt tràn lệ mông lung, lại gọi Kim Chi trước tiên.
- Tỷ tỷ!
Kim Chi ngạc nhiên, cảm giác vừa quen vừa lạ. Lồng ngực tự nhiên lại đau nhói.
Cô gái kia đi xuống giường, quỳ trước mặt Ngọc Linh, chắp tay nói rằng:
- Tiểu thư, thuộc hạ không làm tròn trách nhiệm, để người ta khi dễ Mộc phủ.
- Đứng lên đi! Làm tốt lắm.
Ngọc Linh kéo tay cô đứng lên, Yểm hậu mới phát hiện cái gì đó không đúng. Đôi tay ngọc ngà ở trước mắt này không giống của cô.
Kim Chi dựa theo cảm giác, đi đến gần nhìn Yểm hậu, hốc mắt rưng rưng, cẩn thận hỏi lại.
- Cô gọi lại một lần nữa xem!
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moc-than-tai-sinh/952989/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.