“Nói cho ta biết…” Alan nghiêm mặt nói: “Xuyên qua đôi mắt của ta, Marcus hắn đang nhìn ai?”
“Cái này…” Alec vẻ mặt khó xử, nhưng lại có chút kinh dị liếc nhìn Alan, cứ như không rõ tại sao cậu phải hỏi như vậy.
“Tuy ta không có thiên phú có thể nhìn thấu nhân tâm như Edward và Aro…” Alan trộm bỏ thêm một câu dưới đáy lòng, đương nhiên cũng không có khả năng thi triển ‘Nhiếp hồn thủ niệm’ với hắn.
“Nhưng ta nhìn ra…” Alan hăm dọa nói, cậu thậm chí còn thầm nhấc đũa phép lên: “Ánh mắt hắn nhìn ta… Rất kỳ quái! Rõ ràng như quen thuộc, nhưng có vẻ rất mê mang, hắn lại có vẻ vô cùng… Khụ khụ, dịu dàng. Nhưng có đôi khi, hắn lại có vẻ phẫn nộ, không phải do ta làm sai cái gì, mà là vì hành vi cử chỉ của ta, không giống với người nào đó trong trí nhớ của hắn! Cho nên… Hắn mới có vẻ phẫn nộ như vậy, đúng không!”
“Ngài Prince, cái này…” Alec khóc không ra nước mắt, nói: “Không phải tôi không chịu nói cho ngài biết, mà là chuyện của trưởng lão chúng tôi không thể nói a! Huống chi tôi căn bản cũng không biết!”
“Hừ!” Alan hiển nhiên không tin: “Marcus thân là Tam đại trưởng lão của Volturi, cho dù chuyện riêng của hắn cũng không thể một chút tin tức cũng không truyền ra, hơn nữa không riêng hắn, mà ngay cả thái độ của Aro và Caius đối với ta cũng rất kỳ quái! Ngay từ đầu, Aro thậm chí phản đối trêu chọc ta, bởi vì hắn kiêng kị thân phận phù thủy của ta, nhưng thái độ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-sac-than-quang/1355204/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.