An Lạc Vũ cùng Clovis đi đến rất nhiều nơi tuy rằng Clovis còn muốn mang An Lạc Vũ đi thêm một chút bất quá không được bao lâu,An Lạc Vũ liền nhớ đến hài tử,Clovis nhìn An Lạc Vũ vô tâm thưởng thức phong cảnh cũng chỉ đành mang y về nhà.
Một hồi đến Thần Nông Giá,nháy mắt An Lạc Vũ liền sống lại,Mao Mao cùng Kim là người sớm nhất biết hai người trở về.
"Baba người đã trở lại." Mao Mao sau khi nhìn thấy An Lạc Vũ,liền nhào đến ngay lập tức,hắn đã lâu không thấy baba trước kia Mao Mao cũng không rời baba thời gian lâu như vậy mà An Dật cùng An Lạc cũng đã chạy,tuy có Kim bồi hắn nhưng hắn vẫn cảm thấy rất cô đơn.
Chỉ là sau khi hắn gần gục lên An Lạc Vũ đã bị Kim xách cổ áo lôi về đều đã là người của hắn như thế nào còn có thể thân mật với baba như vậy?!
Mà Clovis cũng muốn đem An Lạc Vũ ôm vào ngực hiện tại Mao Mao cũng không còn là một hài tử ba tuổi nếu An Lạc Vũ bị như vậy còn không bị Mao Mao làm cho nội thương.
"Ngồi xuống rồi nói." Clovis đem An Lạc Vũ đặt lên sopha nói.
"Baba con nhớ người muốn chết,từ khi người đi rồi các anh cũng đi tinh linh sao,con cùng Kim ở bên nhau thật nhàm chán trừ bỏ Kim□ con cũng không có việc gì làm."
"Mao Mao em có thể nói những lời như vậy sao? Là ai mỗi ngày ôm máy tính chơi game? Cái gì mà mỗi ngày bồi anh? Anh cầu ái còn bị em lạnh lẽo." Kim cười ha hả,thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-nham-cua-khong-gian/757693/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.