Ăn cơm xong,An Lạc Vũ cuối cùng cũng hồi phục tinh thần đang hoảng loạn của mình,daddy của con đến nhà y,hơn nữa còn bị thương bỏng khắp thân thể,y còn không phúc hậu ném ở chỗ kia,An Lạc Vũ có chút chột dạ.
Y nhớ Hắc Mao vào lúc Daddy đứa nhỏ gặp chuyện thời điểm,chính mình còn bảo Hắc Mao phải giáo huấn người này một trận,sẽ không phải vì câu nói kia của y mà người này bị nướng chín luôn đi? Tuy rằng y thật muốn giáo huấn người này một chút,nhưng không nghĩ tới sẽ biến hắn thành cái dạng kia,lúc trước bản thân y chỉ bị thương ở mặt đã thống khổ như vậy, An Lạc Vũ có điểm rối rắm.
Thế nhưng An Lạc Vũ nghĩ đến tình huống của bản thân cùng người này không giống,trước tiên hắn không phải là người trái đất,kế tiếp người này nhìn qua thịt cũng đã bị nướng chín,vậy mà không chết,nói không chừng qua hai ngày là có thể hồi phục nhảy nhót tung tăng.
An Lạc Vũ mở cửa phòng nhìn người đang bị trọng thương,chỉ mong người này nhanh chóng tốt lên,quay về nhà của mình,y cũng có thể tự tại một chút,mỗi lần nhìn thấy người này y liền bực bội trong người.
Lam Mao nghe lời caca nói đem lục quang đưa vào cơ thể Daddy,liền quay đầu lại nhìn thấy baba trừng mắt nhìn daddy nhíu mày:"Baba không thích daddy sao? Vì sao nhìn thấy daddy liền nhíu mày?"
"Làm sao lại không thích? Thật ra baba thích daddy của con đến mức nghĩ muốn bóp chết hắn." An Lạc Vũ nói xong liền nhanh chóng ra ngoài phòng,y lúc nãy nhớ đến chuyện trước đây bản thân vì sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-nham-cua-khong-gian/757640/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.