An Lạc Vũ bóp khuôn mặt Lam Mao,miệng nhỏ Lam Mao liền lập tức phun ra một cái bong bóng hình bán nguyệt,An Lạc Vũ liền xùy cười một tiếng,tiểu gia hỏa này như thế nào lại đáng yêu như vậy.
Lam Mao nhận thấy có ai đó quấy rầy nó đi ngủ làm nó không thoải mái,liền xoay mặt một chút rời đi tay An Lạc Vũ,An Lạc Vũ cảm thấy bản thân có điểm không phúc hậu,chính là ngón tay y vẫn ngo ngoe rục rịch.
"Tiểu gia hỏa,quá đáng yêu,con thích cùng ta chơi có đúng không?"An Lạc Vũ tự cho bản thân một cái cớ,ngón tay lại một lần nữa hướng tới hài tử,khiến khuôn mặt tiểu Lam Mao đỏ bừng.
An Lạc Vũ nhìn tiểu Lam Mao nhíu nhíu chân mày mới bằng lòng thu tay,thì ra có hài tử cảm giác lại tốt như vậy,duỗi tay đến trên lưng tiểu Lam Mao nhẹ nhẹ vỗ,tiểu gia hỏa lập tức thỏa mái duỗi chân mày ra.
An Lạc Vũ nhìn miệng nhỏ của Lam Mao không ngừng phun ra bong bóng thỏa mái ngủ,lúc này mới đem lực chú ý đặt lên trên người Hắc Mao,mặt già của An Lạc Vũ lập tức đỏ lên,nguyên bản tiểu Hắc Mao đem cặp mắt to tròn đen láy nhìn chằm chằm y.
"Cái kia con tỉnh?Sao lại không phát ra thanh âm làm cho ta giật mình."An Lạc Vũ nhìn Hắc Mao nói,y kì thật có điểm chột dạ nguyên bản vẫn là làm chuyện xấu.
"Vì sao lại không nói lời nào?Trừng mắt nhìn ta làm gì?"An Lạc Vũ chột dạ,chẳng rõ vì sao Hắc Mao nhìn chằm chằm y không chớp mắt.
"Ba ba,ba ba sẽ thích con cùng đệ đệ chứ?"Hắc Mao há mồm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-nham-cua-khong-gian/254769/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.