"Cậu như thế nào lại nghĩ tớ tức giận vậy,An đại ca cậu đến đỡ tớ một chút,chân tớ đã tê rần không thể động đậy." Trần Nhạc vẻ mặt như đưa đám,lúc xe dừng lại,hắn đã nghĩ muốn đứng dậy,kết quả vừa động chân lòng bàn chân nháy mắt truyền đến cảm giác giống như vô số con kiến cắn,thật sự là vô cùng khó chịu,cơ bản là không đứng dậy được.
"Lại đây,chịu đựng một chút."An Lạc Vũ đem một túi khoai tây khác để xuống dưới,mới đem chân đang tê rần của Trần Nhạc đỡ xuống dưới đất.
"An Lạc Vũ nhà mới của cậu thoạt nhìn không tồi." Trần Nhạc sau khi bước xuống nói.
"Cậu trước đừng nói nữa,đi mau đi,chờ một lát sau là không chuyện gì." An Lạc Vũ trả lời,y đương nhiên biết cái chân bị tê rần là cảm giác vô cùng thống khổ,bởi vì khi lúc nhỏ,ba của y từng dùng xe đạp dẫn y lên trấn,lúc đến nơi chân y thường xuyên bị tê rần vô cùng thống khổ.
Trần Nhạc sau khi hoạt động gân cốt,rất nhanh là khỏe lên rốt cuộc thân thể Trần Nhạc quả thật tốt.
"Uông uông....uông uông..." tiểu Hoàng cùng Tiểu Hắc không biết từ trong góc nào chạy về, y biết hai tiểu cẩu không lớn không nhỏ này lại chạy vào rừng trúc chơi đến phát điên rồi.
"Đến,tớ giới thiệu cho cậu một chút, có màu vàng gọi là Tiểu Hoàng,con có màu đen gọi là Tiểu Hắc." An Lạc Vũ chỉ vào hai con cẩu,tiểu hoàng cùng tiểu hắc phi thường tò mò nhìn về phía Trần Nhạc.
"Tiểu Hắc,Tiểu Hoàng đây là huynh đệ tốt của ta gọi là Trần Nhạc,về sau hắn chính là chủ nhân khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-nham-cua-khong-gian/254762/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.