Có vẻ như cách xóa trí nhớ này rất mạnh.
“Lôi Liệt, tìm xem có giấy tờ hay chứng minh thư không.”
Sau đó, Trần Hạo thúc giục Lôi Liệt.
“Được rồi, Trần huynh!”
Lôi Liệt gật đầu đồng ý ngay.
Nói xong, Lôi Liệt bắt đầu lục tung toàn bộ căn nhà.
Sau một hồi tìm kiếm, cuối cùng Lôi Liệt cũng tìm được thứ có thể dùng để chứng minh thân phận của cô gái.
Đây là một cuốn sách, và tên cô gái được viết trên bìa sách.
Cô gái tên là Vũ Hân.
Lôi Liệt đưa sách cho Trần Hạo.
“Trần huynh, cô ấy tên là Vũ Hân!”
Lôi Liệt nói với Trần Hạo.
Trần Hạo cầm sách đưa cho cô gái.
“Em tên là Vũ Hân!”
Trần Hạo nhìn cô gái nói.
Cô gái ngây người nhận quyển sách, không có chút ấn tượng nào.
“Nhưng tôi thật sự không nhớ được gì cả, không có ấn tượng gì cả!”
Vũ Hân đau khổ nói, không ngừng lắc đầu.
“Không thành vấn đề, ngươi sẽ có một ngày nhớ lại.”
Chân Cơ nhanh chóng an ủi Vũ Hân.
“Vậy các ngươi là?”
Ngay sau đó, cô gái tò mò nhìn Trần Hạo hỏi.
“Chúng ta… Chúng ta là bạn tốt của ngươi, ngươi có thể không nhớ tới chúng ta, nhưng là chúng ta nhớ tới ngươi.”
Trần Hạo phản ứng ngay lập tức và tìm lý do để giải thích với Vũ Hân.
Nghe Trần Hạo giải thích, Vũ Hân cũng không nghi ngờ, ngược lại quyết định tin tưởng.
Vũ Hân như một tờ giấy trắng, đương nhiên không biết gì cả, điều duy nhất có thể làm là tin tưởng vào mọi thứ và mọi người hay những thứ có thể nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-mat-thay-than-tai/568190/chuong-918.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.