Nam Khiếu Hoàn chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày y sẽ đứng ở Mạc Bắc đầy trời cát vàng, nắng trời chiều nhìn như máu, còn có gió đêm lạnh thấu xương thổi bay áo choàng.
Khác với cảnh trong mơ khi còn bé. Cảnh trong mơ ấy vốn đã biến mất khỏi trí nhớ lại mơ hồ quay trở về, y là tướng quân, chỉ huy thiên quân vạn mã, xung phong giết địch. Mà hiện tại khi y chân chính bước chân vào quân doanh, lại là dùng thân phận tùy thị hầu hạ bên cạnh tướng quân.
Hầu hạ bên cạnh... đúng vậy. Hầu hạ bên cạnh. Bốn chữ đơn giản, biểu thị cho chức trách và thân phận của y.
Thân binh của Vân Huy tướng quân, đều là những quan quân ưu tú được lựa chọn ra từ các quân doanh. Bọn họ đều mang lòng sùng kính ngưỡng mộ dành cho tướng quân, nhận sự dạy dỗ và huấn luyện của người nọ, thậm chí ngay cả khi bị răn dạy bị quát mắng, bọn họ cũng cho rằng đó là một loại quang vinh.
Chính vì vậy, kẻ tùy thị luôn đi theo phía sau tướng quân như y, cũng nhận được sự chú ý đặc biệt của mọi người.
Cộng với việc người nọ hết lần này tới lần khác bày ra các cử chỉ thân cận và bộ dạng bí bí ẩn ẩn với y, cho nên y cũng dần hiểu được hàm ý đố kỵ ghen ghét trong mắt các cận vệ khi nhìn y là từ đâu mà có...
—— Y thật quá may mắn, mới có thể được phụng dưỡng ở bên cạnh người nọ!
Từ khi được người nọ cứu vào mười ba năm trước,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-han-trong/1506155/chuong-87-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.