Tiếng chim tung cánh bay phần phật truyền đến, phá vỡ không gian yên ắng sau giờ Ngọ. Nơi này là hậu viện của phủ tướng quân ở Thạch Nguyên, ánh mặt trời chiếu rọi, cây cối ở hậu viện bốn mùa xanh tươi tản mát ra hương vị mát lạnh, theo gió mát xao động lan tràn bốn phía.
Vài tiếng chim hót vang bên tai, Vu Diệp đang nằm tựa trên ghế chậm rãi mở ra hai mắt.
Một con bồ câu trắng bay lượn trong viện vài vòng, sau đó nhẹ nhàng dừng trên cánh tay Vu Diệp, phát ra tiếng kêu dễ nghe, một đôi mắt to đen bóng nhìn chằm chằm Vu Diệp.
Tháo xuống ống trúc nhỏ đeo bên chân nó, lại uy cho nó một ít đồ ăn, bồ câu trắng lúc này mới vừa lòng tung cánh bay trở về cái tổ sau viện nghỉ tạm.
Lấy ra tờ giấy nhỏ bên trong ống trúc, chữ cũng không nhiều, mỗi chữ tinh tế hữu lực, Vu Diệp nhìn chăm chú tờ giấy hồi lâu, mới đứng lên đi vào thư phòng.
Viết xong thư hồi âm, cuối cùng, hắn lại lấy ra thêm một tờ giấy khác, khóe miệng Vu Diệp khẽ cong lên, trong con ngươi đen hiện lên vài tia tiếu ý, một bên ở trong đầu tưởng tượng ra biểu tình của người nọ sau khi nhận được tờ thư này, một bên đặt bút viết xuống.
Rất nhanh, hai câu thơ ngắn liền hoàn thành.
“Hàn Trọng!” Từ xa có người đang gọi tên hắn, thanh âm rất to, trung khí mười phần.
Vừa nghe tiếng, Vu Diệp liền biết người tới là ai. Lập tức đem tờ giấy nhỏ cuốn lại đặt vào trong ống trúc, đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-han-trong/1506135/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.