Sáng sớm ngày thứ hai, Nam Khiếu Hoàn hầu hạ Vu Diệp rời giường rửa mặt.
Tóc đen mềm mại dài tới ngang hông được buộc cao lên, trường bào ngày xưa được thay thế bằng y phục tú kim màu trắng ôm sát người, bên hông đeo một thanh trường kiếm, là Ẩm Hồng kiếm rất hiếm khi xuất hiện của Mộ Hàn Trọng. Xoay người giúp Vu Diệp đeo lên xứng sức cuối cùng, Nam Khiếu Hoàn đứng dậy thối lui đến một bên: “Đã xong, chủ thượng.”
Thị nữ lẳng lặng lui xuống, cánh cửa đóng chặt bị đẩy ra, một đôi hài da tinh xảo liền hạ xuống.
Bầu trời sau trận mưa to đêm qua xanh biếc như nước biển, ánh nắng chói mắt chiếu xuyên qua cành lá tươi tốt, không khí mới mẻ còn mang theo chút ẩm thấp, Vu Diệp nhắm mắt hút khí, mở mắt bật hơi.
Một đêm đã qua đi, đủ loại ý niệm loạn thất bát tao trong đầu cũng đã được thu thập ổn thỏa, Vu Diệp lại khôi phục bộ dáng ngày xưa, đôi con ngươi đen thẩm nhìn về phía tiền phương, mở miệng hỏi người đi theo cách nửa bước phía sau.
“Mọi thứ đã thu xếp xong chưa?”
“Hồi chủ thượng.” Nam Khiếu Hoàn cúi đầu đáp, “Đã phái người đưa tới trong quân doanh.”
Vu Diệp ừ một tiếng đáp lại, nghĩ tới quân doanh Thiểm Kỵ ở cách thành Huyền Chu hai canh giờ cưỡi ngựa kia, không khỏi cười cười.
Hơn nửa tháng qua, trên dưới Quyền phủ đã quen thuộc đối với hai người. Tiến tới đại môn Quyền phủ, quản gia liền đem hai người nghênh tiến thư phòng.
Trong thư phòng, Quyền Bình Sinh vuốt chòm râu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-han-trong/1506121/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.