Phòng cho mèo được trải thảm mềm mại, Yến Lâu ngồi xuống đất, xoa cái bụng nhỏ của Kẹo Mềm trong lòng, trên đùi là lò sưởi ấm áp nhãn hiệu Kẹo Dẻo đang nằm bò, cực kỳ thoải mái.
Nicholas ngồi xuống bên cạnh cậu, y nâng tay gãi gãi cái tai của Kẹo Mềm rồi lặng yên không một tiếng động kéo gần khoảng cách giữa hai người: “Em nhìn xem có phải Kẹo Mềm béo lên một chút không?”
Kẹo Mềm vô tội: “…”
Yến Lâu nghe xong thì đúng là hơi lo lắng thật, Kẹo Dẻo và Kẹo Hồ Lô lần lượt béo phì khiến cậu có hơi ám ảnh, hoàn toàn quên mất việc búp bê chỉ có bông không có thịt nên không thể béo lên được, trừ phi là bông nhồi nó nở ra.
Cậu giơ Kẹo Mềm đột nhiên bị vu oan lên nhìn một hồi lâu, Yến Lâu nhíu mày: “Hình như.. hơi béo thật.”
Nicholas đã ở rất gần: …
Đột nhiên y không biết có nên giải thích thay Kẹo Mềm hay không nữa.
Yến Lâu lại ôm lấy Kẹo Dẻo lười biếng, cậu ước lượng một chút rồi vui mừng nói: “Hình như Kẹo Dẻo không béo lên nữa!”
Nicholas cười nói: “Gần đây hầu gái đều chủ động dẫn nó đi giảm béo, hoạt động nhiều lắm nên năng lượng tích góp trong cơ thể tiêu hao một ít, hơn nữa thức ăn cũng đã được kiểm soát rồi nên cân nặng không tăng lên nữa.”
Thế nhưng… nó cũng không gầy hơn tí nào.
Không béo lên cũng không có nghĩa là nó gầy đi, chỉ là miễn miễn cưỡng cưỡng duy trì số cân nặng như cũ mà thôi.
Kẹo Mềm bò tới bò lui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mo-cua-hang-bup-be-trong-game-sinh-ton/1136764/chuong-87.html