Ngọc Lan vừa nghe thấy thế lập tức quỳ xuống, nàng đã biết ý tứ của Nhan Nhiễm Tịch, cũng biết rõ Cổ Điệp tàn nhẫn, một phen hành động hôm nay vốn định khiến cho Minh vương chú ý, nhưng đồng thời cũng khiến cho Nhan Nhiễm Tịch chú ý: "Tiểu thư, nô tỳ đáng chết, nô tỳ chỉ là thấy vương gia ở chỗ này chờ tiểu thư, sợ chậm trễ vương gia, sợ vương gia trách phạt tiểu thư. Cho nên mới đưa điểm tâm Khinh Âm làm cho tiểu thư cho vương gia, Ngọc Lan không có ý tứ khác."
Dạ Thương Minh nhìn về phía Nhan Nhiễm Tịch đang có vẻ mặt tức giận, tuy rằng thoạt nhìn nàng là người không biểu hiện vui buồn ra ngoài, biểu tình của nàng là vẻ tươi cười đạm mạc, biểu tình tức giận như vậy, chỉ vì một mâm điểm tâm thật đúng là ngoài dự đoán của hắn.
" Cho dù ngươi là có ý tứ khác cũng không có vấn đề gì, ngươi hẳn là hiểu được làm thế nào để tồn tại, đừng tưởng rằng có Nhan Phi Quỳnh, thì ta sẽ không dám động ngươi, ta ghét nhất loại người tự cho mình là thông minh, hừ, chọc ta mất hứng kết cục là phải chết, ta nghĩ ngươi hẳn là hiểu được, nhưng ngươi vẫn còn ngu như vậy."
Thấy thái độ Nhan Nhiễm Tịch quyết tuyệt như vậy, Ngọc Lan chuyển hướng Dạ Thương Minh: "Vương gia, xin ngươi cầu tình cho nô tỳ."
Vẻ mặt Dạ Thương Minh không chút thay đổi nhìn Nhan Nhiễm Tịch, thản nhiên nói: "Gian tế vẫn là sớm xử lý thôi." Nghe như vậy cũng hiểu được quan hệ của hai người .
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-vuong-sung-phi/1593586/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.