🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Hiểu Khê lại được ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người Lưu Băng. Cô dụi đầu vào lòng anh. Từ khi anh bỏ đi, cô đã nếm trải được nỗi cô đơn khủng khiếp mà trước đó cô chưa từng thấu hiểu.

Tay cô đặt nhẹ lên lưng anh, cảm nhận được hơi ấm cơ thể của anh. Cô áp khuôn mặt mình vào ngực anh, để nghe tiếng đập trái tim anh… Hiểu Khê cười. Lúc này, cô không muốn bận tâm đến bất cứ việc gì, chỉ cần biết Lưu Băng còn sống, chỉ cần biết mình đang được ở bên cạnh anh, như thế đã đủ khiến cô thấy hạnh phúc. Tất cả mọi thứ khác, cô không cần biết đến nữa…

Lưu Băng đỡ cô dậy, vẻ mặt đầy lo lắng kiểm tra khắp cơ thể của cô: “Em bị thương phải không?”.

Hiểu Khê vẫn giữ chặt lấy Lưu Băng, dụi đầu vào ngực anh, dịu dàng đáp: “Em làm sao mà bị thương được? Em là Hiểu Khê thiên hạ đệ nhất vô địch kia mà!”.

Lưu Băng vẫn không yên tâm: “Thế còn vụ nổ khí gas…”.

Hiểu Khê khúc khích cười: “Anh không biết ở bên ngoài hiện đang có bao nhiêu là cảnh sát đâu. Họ không cho em vào trong. Không có cách nào khác, em đành tự mua băng y tế quấn mình lại rồi nhảy vào một chiếc xe cấp cứu để vào được bệnh viện thôi”.

Lưu Băng nói: “Em có biết như thế sẽ nguy hiểm lắm không? Lỡ cảnh sát nổ súng thì sao?”.

Hiểu Khê tủi thân nhìn anh: “Nhưng mà… nếu không làm như thế, làm sao em có thể gặp được anh đây?”.

Người Lưu Băng hơi run, anh mím chặt

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-nhuoc-hieu-khe-2-mat-troi-ruc-ro-nhat-ngay-dong/5266/chuong-12.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Minh Nhược Hiểu Khê 2: Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông
Chương 12
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.