Cơ Diệp trầm ngâm giây lát, sau đó mới lôi từ trong †ay áo ra một chiếc gương tròn. Mặt gương một màu xám trắng.
Hắn đặt chiếc gương lên bàn, tiếp đó nhìn Tang Ca nói: "Ta cần một sợi tóc của muội."
Tang Ca không chút do dự, đưa cho hắn một sợi tóc của mình. Chỉ nhìn thấy Cơ Diệp cầm sợi tóc thả vào. †rong mặt gương, tiếp đó dùng tiên pháp bao phủ mặt gương.
Nói đi cũng phải nói lại, tuy Cơ Diệp sinh ra ở Ma giới nhưng lại tu luyện thuật pháp của Thiên giới, bộ dạng của hắn cũng ngọc thụ lâm phong, nhìn qua không hề giống người Ma giới chút nào.
Tang Ca chống cằm, suy nghĩ thì đã bay xa chín nghìn tám vạn dặm. Thời gian nửa chén trà trôi qua, tới khi trên trán Cơ Diệp lấm tấm những giọt mồ hôi hắn mơi buông tay.
Chỉ nhìn thấy mặt gương bỗng nhiên đổi màu, hết đỏ lại tím. Cuối cùng một màu đen kịt.
Cơ Diệp nhìn thấy cảnh đó thì nhướn mày, trên mặt viết hẳn ba chữ "không thể nào". Hắn cầm chiếc gương lên, ngắm trái ngắm phải, cuối cùng lẩm bẩm: "Không phải là hỏng rồi đấy chứ?”
"Sao rồi?" Tang Ca cảm thấy hơi khát, cho nên tự rót cho mình một chén trà. Nàng vừa uống trà vừa hỏi.
"Không nhìn thấy được, phần ký ức đó của muội vô cùng kỳ lạ, gương Bát Quái không nhìn ra được." Cơ Diệp. gấp chiếc quạt Nguyệt Phong Lại, đoạn nhét gương vào trong tay áo rồi nói.
Tang Ca thầm nghĩ, quả nhiên là vẫn phải tới tìm Phượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-voi-quy/3395506/chuong-61.html