Ân Quả chậm chạp đi trong thôn, thần sắc hoảng hốt. Bất tri bất giác, cậu đã đi tới đập chứa nước bị cấm.
Nhìn cỏ dại mọc thành cụm, tới nơi dơ loạn bất kham kia, suy nghĩ cậu phiêu trên mây.
Trần Lạc, Trần Lạc. Cái tên này sao có thể không nhớ rõ? Cái tên ấy chính là tội ác cậu mang theo suốt cuộc đời.
Trần Lạc chết mười năm trước, cũng tại cái đập nước này, là bị cậu hại chết.
Hẳn là vào mùa hè mười năm trước.
Ân Quả là người sinh ra ở thôn Mộc Hành, khi còn bé không thiếu lần theo người trong thôn ra sông bắt cá, lên cây trộm trứng, trộm khoai lang lớn bé đều làm.
Cậu nhớ rõ cái buổi chiều đầu tiên cậu gặp Trần Lạc. Thời điểm ấy không thể dùng ngôn ngữ hoa lệ để hình dung.
Trần Lạc rất đẹp, Ân Quả chỉ biết anh trai lớn hơn mình một chút kia thật xinh đẹp, lớn lên thật giống hoàng tử nhỏ trong đĩa phim cha cậu mang về. Trần Lạc an tĩnh, không biết phải làm sao đứng im một chỗ, nhìn tựa như thiên sứ giáng trần.
Ân Quả tò mò, cậu từ trước tới nay chính là một người thích kết giao.
“Anh lạc đường ạ?” Người này nhìn không giống người trong thôn, cách anh mặc không phù hợp với nơi này.
Đối lập là Ân Quả quần áo lem luốc dính đầy bùn đất, nhìn thấy Trần Lạc ăn mặc thẳng thớm sạch sẽ có chút ngượng ngùng.
“… Tôi cùng mẹ tách ra.” Anh ta nghiêng đầu nhìn Ân Quả, giọng nói mềm nhẹ.
Ân Quả cảm thấy ánh mắt người này thật đẹp. Đôi mắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-tieu-nam-ty-ty/4599347/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.