Cháu gái của Vệ tam gia mới hai tuổi, bình thường rất lanh lợi hoạt bát, ngây thơ đáng yêu. Toàn thân bé đều mặc màu xanh ngọc, cả người co lại như một trái cầu nhỏ.
Thấy Vệ Diêu, liền giương cánh tay mập mạp ôm lấy tiểu thúc. Vệ Diêu bế bé đi vài vòng, nó liền khanh khách cười lên, khua chân múa tay loạn xạ, toàn bộ nước miếng đều bay hết lên người cậu.
Vú em đón lấy bé liền cười hì hì nói: “Bé con này có hơi giống tứ gia, có đều ngài ấy là công tử —— nói không chừng, tiểu thư này khi lớn lên lại giống với đại tiểu thư ấy.”
Vệ Diêu ngẩn người, tựa như thấy được bà vú đang mở to đôi mắt đỏ ngầu. Muốn nhìn lại lần nữa, thì dáng vẽ kia đã trở về như cũ, bộ dạng rất có nề nếp và thận trọng. Lòng bỗng nổi lên điềm xấu, muốn nói ra nhưng lại do dự chẳng thành câu. Sắc mặt tam lão gia hơi đổi, cũng không nói gì, chỉ tán dăm ba chuyện cho có lệ. Vệ Diệu liền muốn cáo từ.
Tam lão gia vuốt râu cười nói: “Muốn giữ con lại dùng cơm, nhưng nhìn con như có việc gì gấp gáp vậy. Thúc cũng không níu kéo nữa, con nên chú ý một chút —— Có điều, dù xảy ra chuyện gì, thúc cũng hy vọng mình là người đầu tiên được biết.”
Vệ Diêu bỗng nhớ đến đôi môi tàn úa của Khanh Thụ, biết ngay tam lão gia đang nói đến chuyện gì. Mặt liền nóng lên, lòng dấy lên cảm giác có lỗi xâu xa. Gật đầu cười nói: “Vâng ạ, nhất định sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-cuong-thi-than-nuong/4598035/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.