Chẳng có Khanh Thụ nào cả. Sau lưng chỉ có cái áo màu trứng muối, còn lại giống như một tấm da được vẽ lên. Cánh tay trắng bệch với những ngón tím xanh đang cầm một cây lược mun đen nạm vàng đưa lên đưa xuống. Tay còn lại cũng trắng như thế nhẹ nhàng vuốt lấy tóc cậu.
Tim Vệ Diêu đập như sấm giật, tưởng chừng có thể lao ra khỏi lồng ngực. [Rầm] cậu dằn mạnh gương lên bàn, sau lưng bỗng nghe Khanh Thụ “Hơ?” một tiếng. Lòng Vệ Diêu nghi ngờ không thôi, tóc gáy đều dựng ngược lên, nhưng vẫn trấn định tinh thần, cầm lấy gương một lần nữa.
Đập vào mắt đầu tiên chính là sắc mặt hơi tái nhợt, sau đó là áo dày màu trứng muối, trên chút là cỗ tay trắng nõn. Trên thêm chút nữa…. là gương mặt của Khanh Thụ.
Khanh Thụ gác mặt lên vai cậu, trong gương liền xuất hiện gương mặt khác. Thanh tú, đôi mắt hoa đào hơi nhếch lên, vẫn mang ý cười dịu êm như nước:
“Chải rồi đó.”
Vệ Diêu thở nhẹ ra, quay đầu lại cười nói: “Anh chải vẫn dễ chịu nhất.”
Khanh Thụ hơi nhướng mày, bẻ chiếc gương trong tay cậu hơi nghiêng lại, chiếu xuống đất. Vệ Diêu “Ayda” một tiếng, Khanh Thụ thản nhiên nói: “Gương này là di vật của mẹ cậu, đừng soi tùy tiện.”
Vệ Diêu quay mặt đi, Khanh Thụ thở dài, nhấc một cái ghế tựa đến, có chút hờn dỗi xen lẫn chiều chuộng:
“Cậu lớn rồi sao bụng dạ vẫn nhỏ nhen thế. Còn vậy nữa anh sẽ mặc kệ luôn đấy. Cứ tưởng là cậu ở bên Tây đọc sách, sao nói về là về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-cuong-thi-than-nuong/4598033/chuong-10.html