Chia tay được 4 năm.
Vệ Diêu sớm đã không còn là một cậu nhóc tóc để chỏm ngây thơ đáng yêu ngày xưa. Cậu có dáng người thon dài, tướng mạo là sự dung hòa giữa sự xinh đẹp của mẹ cùng lạnh lùng của Vệ lão gia, thoạt nhìn thật tuấn tú. Vừa xách một cái vali bằng da màu nâu bước xuống thuyền thì thấy người đã tới rồi, liền mỉm cười thật chừng mực, lễ phép nói:
“Tam thúc, phiền thúc tự mình đến.”
Vệ tam gia vừa khoát tay: “không sao, không sao.” Vừa cười nói: “Bốn năm không gặp con, giờ cao hơn trước nhiều rồi.”
Vệ Diêu cong đôi mắt phượng mỉm cười: “Người ngoại quốc đều cao hơn, lớn hơn con nhiều. Con ở bên đó không ráng cao lên một chút, chẳng phải sẽ bị người ta cười chê sao.”
Vệ tam gia cười nói: “Người càng anh tuấn hơn nha. Mấy ngày nữa sợ rằng người đến cầu thân nhiều đến độ phá nát cửa nhà chúng ta mất.”
Vệ Diêu cười vài tiếng, đưa vali cho người hầu. Nhàn tản hỏi vài chuyện trong nhà, nhưng tuyệt không đả động gì đến Khanh Thụ.
Trước ngực cậu đang đeo một sợi dây chuyền bạch kim mỏng mảnh xâu qua một quân ống bằng ngà voi nho nhỏ, trong có chưa một lá bài trong suốt. Cận kề như da thịt, chỉ cảm thấy có những tưởng niệm thật khó nói thành câu.
Vệ tam gia kêu xe kéo cho cả người hầu, cùng ngồi để về phủ. Vệ Diêu liền quay đầu lại cười nói: “Đại thái thái ngày nào cũng ăn chay niệm Phật?” —— quả nhiên phu thê đồng mệnh mà, lão gia cũng suốt ngày tụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-hon-cuong-thi-than-nuong/4598028/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.