Tổng quản luyên thuyên kể lể viên châu nào được tìm thấy vào năm nào, tháng nào, ngày nào.
Rồi Chu Dương đã cẩn thận chọn ra, cất giữ kỹ lưỡng ra sao.
Lại nói đến sợi ngọc, Chu Dương đã thất bại mấy lần mới điêu khắc thành công.
Ta không có tâm trí nghe những lời đó. Chỉ hỏi một câu:
"Bộ trâm cài này được làm từ khi nào?"
Câu hỏi đó đã chặn đứng lời hắn.Tổng quản ấp úng không nói nên lời.
Nhưng Ta lại rõ. Bộ này nhất định đã hoàn thành từ sáu, bảy năm trước.
Chu Dương sau khi Chu Dục c.h.ế.t, mỗi lần nhìn thấy Ta, trong lòng chỉ còn hận thù.
Xe ngựa rời khỏi Hoàng thành. Ta lật ghế ngồi, ôm ra một thân hình nhỏ bé đang nằm bên trong.
Nguyệt Nhi đã uống t.h.u.ố.c an thần. Lúc này đang ngủ say.
Khuôn mặt nhỏ bé mềm mại đỏ hồng. Đáng thương và đáng yêu.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Dù sao Ta cũng đã đồng hành cùng Chu Dương chinh chiến. Dưới trướng vẫn còn vài người có thể dùng được.
Muốn đưa Nguyệt Nhi đi, rồi che giấu hành tung trên đường đi, không phải là việc khó.
Chỉ tiếc cho Doanh Nhi. Nếu đưa nó theo. Bất kể là Chu Dương hay Thái Hậu.
Chắc chắn sẽ truy đuổi đến chân trời góc bể, quyết không thể để Ta rời đi.
Nguyệt Nhi tỉnh dậy khóc lóc không ngừng. Điều này Ta đã lường trước.
Đành nhẫn tâm bỏ đói con bé một hai bữa. Rồi đưa ra món bánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/minh-chau-khong-bi-vay-ban/5033278/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.