Nói đến vụ án, Bạch Ngọc Đường ban đầu còn có chút vướng mắc, sau thấy người trong Khai Phong Phủ không ai nhắc đến, cũng dần phai nhạt.
Kì thực y vốn không bận tâm đến chuyện của Phí Lương Nghĩa, một tên tiểu nhân như gã, hoàn toàn không lọt vào mắt Bạch gia gia. Ta đây đã từng kinh qua vô vàn sóng to gió lớn, đã giết vô số ác nhân, làm sao có thể lật thuyền vì một cửa cống nhỏ hẹp, làm sao có thể bỏ mình vì một tiểu tiểu *** tặc? Nếu như không phải Bao đại nhân nhắc tới việc này, chút nữa y đã quên sạch.
Đến khi Triển Chiêu cho biết chuyện đó nghiêm trọng, có thể nguy đến tính mạng thế nào, y bị lây nhiễm thái độ gấp gáp của hắn, nên mới kích động như vậy.
Nghĩ đến cả hai có lẽ đều là quan tâm tất loạn, Triển Chiêu lo lắng một phút nghĩa khí nhất thời sẽ làm hại y, còn y lại lo nếu như thật sự bị xử tội chết, đứa nhỏ trong bụng sẽ bị liên lụy, bởi thế y mới mất đi năng lực bình tĩnh phán đoán.
Kì thật có Bao đại nhân gương sáng thanh thiên ở đây, đại nhân cơ trí lãnh tĩnh, công chính vô tư, làm sao không minh oan nổi cho mình? Hơn nữa nếu ngay đại nhân cũng không tìm được biện pháp tra rõ vụ này, chắc chắn bọn họ đã sớm tìm mình tra hỏi manh mối, dù cho Triển Chiêu có nói với họ người là do tiểu nha đầu kia giết, chính mình chỉ nên xem như một nhân chứng quan trọng, y tin Bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-thu-du-tu-thanh-thuyet/2374826/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.