Ting~
Ting…
Ting! Ting!
Âu Dương Tĩnh Dạ đưa tay ra khỏi chăn, sờ soạng trên mặt bàn tìm điện thoại. Mắt nhắm mắt mở, cô mở khoá điện thoại thấy có bốn cái tin nhắn của “bố già” – cách cô dùng để gọi Âu Dương Lục Hải, cha của mình.
“Dậy chưa con yêu? <3”
“Sáng bảnh mắt rồi, xuống ăn sáng rồi đi học nha con. ー( ´ ▽ ` )ノ”
“Con chúa lười kia, mày có dậy không thì bảo????”
“Có tin tao cắt luôn bánh ngọt tối nay không hả??”
Vừa nhìn thấy dòng chữ “cắt luôn bánh ngọt”, Tĩnh Dạ ngay lập tức đạp tung chăn mền, phóng như bay vào nhà vệ sinh. Trong chớp mắt đã tươm tất xong xuôi, bước chân xuống nhà ăn sáng. Bước vào bếp, cô lập tức nở nụ cười tươi rói mang đầy tính chất nịnh nọt vô cùng thảo mai, kêu “Cha ơi, con xuống rồi đây~” Không chỉ biểu cảm, điệu bộ mà ngay cả chất giọng cũng chuyển qua tông ngọt sớt, như thể mới được nhúng vào cả một bể bơi toàn mạch nha. Đứng trong bếp, xoay lưng lại với Tĩnh Dạ là Âu Dương Lục Hải. Cha già thân yêu đeo một chiếc tạp dề viền ren bảy màu tươi rói, đang trút chảo trứng chiên ra đĩa, không quên dùng sốt cà chua vẽ lên trên một hình trái tim nhỏ xinh.
Dọn đĩa trứng và bánh mì nướng ra bàn, cha già nở nụ cười toả nắng, híp cả mắt không thấy tổ quốc đâu cả. “Ăn đi kẻo nguội. Còn mười lăm phút nữa là Kiều Dực rửa xe xong, con kêu cậu ta chở con đi học nhé.” Quay vào bếp, Lục Hải rót cà phê
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-mieu-cuc-pham/109204/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.