Tử Hữu ăn nốt con cá khô cuối cùng, sau đó ngồi tại chỗ liếm lông mình một lần nữa, cho đến khi xác định trước ngực, mặt mũi móng vuốt đều không có dính vụn cá cùng sữa tươi, mới bước nhẹ ra cửa.
Con mèo nào cũng đều đến nhắc nhở nó ăn xong thì xuống dưới nhà, rốt cuộc thì có cái gì dưới đó? Ra khỏi cửa, Tử Hữu nhìn thấy bên ngoài là một hành lang dài, cùng với phòng ngủ đều là kiểu nội thất Nhật Bản. Hàng lang như dẫn vào một thế giới khác, một bên là cột đá với lan can gỗ dựng suốt đường đi, một bên là bức tường đá màu xám nhìn có vẻ cũ kĩ, phảng phất một nét thăng trầm tang thương. Tử Hữu nhìn lên, trên bức tường đá lạnh lùng cứ cách một đoạn nhỏ lại treo một bức ảnh. Trong mỗi bức ảnh họa hình một người phụ nữ khác nhau, mặc trang phục của thời đại khác nhau, nhưng đều ôm trên tay cùng một con mèo.
Kìa không phải chính là K – con mèo đầu tiên Tử Hữu nhìn thấy sau khi tỉnh dậy sao?
Không phải chứ, một con mèo sao có thể sống qua nhiều thế kỉ như vậy? Tử Hữu lắc lắc đầu, có lẽ là tổ tiên chăng. Nói cách khác, gia đình này chỉ nuôi dưỡng một giống mèo từ trước đến nay? Này là có bao nhiêu tình yêu với mèo a. Nghĩ đến chủ nhân nhẫn tâm trước kia, Tử Hữu nhịn không được có chút ước ao.
Hành lang rất dài, có rất nhiều cửa phòng, đều là cửa gỗ rắn chắc, treo trên đầu cửa là tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-me-tran-tuyen-lien-manh/1924768/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.