Như một quả bóng bay, phiêu phiêu đãng đãng lo lắng đề phòng, không biết lúc nào sẽ vỡ tung. Cậu bị động để K dắt đi, mỗi lần chạm đến chỗ mấu chốt, lại cố ý trốn tránh, không muốn truy ra, cảm thấy bản thân được chăng hay chớ là đã tốt lắm rồi.
Mình rốt cuộc nghĩ cái gì, rốt cuộc nghĩ cái gì vậy…
Tử Hữu nhìn K, ánh mắt mờ mịt, ngơ ngác, ủy khuất có, khổ sở có. K giật mình, đưa tay sờ trán cậu.
“Làm sao vậy? Không khỏe à?” Nhưng mà thân nhiệt bình thường a. Lại khó hiểu nhìn cậu, “Tử Hữu, sao vậy?”
“Không sao….” Có lẽ bị Mễ Tử quấy một trận, cũng có thể vì đang miên man nghĩ đột nhiên hoàn hồn trở lại, cậu có chút choáng váng, mặt cũng hơi biến sắc, bèn đứng dậy muốn rời đi.
“Tử Hữu?” K kéo tay cậu lại, Mễ Tử trốn sang một bên. K một mực không cho phép cậu cự tuyệt, mắt thì chăm chú nhìn, tay lại nhanh chóng ôm lấy eo cậu, kéo lại gần, “Sắc mặt không tốt lắm, hôm nay muốn xin nghỉ không?”
Tử Hữu lắc đầu, muốn đẩy tay K ra. K chau mày, tay lại càng ra sức giữ chặt hơn, “Cậu rốt cuộc…”
“Đừng đụng tôi!” Tử Hữu bất ngờ đẩy K ra, khiến hắn không hề phòng bị bị đẩy lùi mấy bước, “Anh…”
Tử Hữu ngây ngẩn cả người, ngón tay có hơi run rẩy. Lồng ngực chất chứa uất ức cùng khổ sở, nhưng lại không có chỗ để phát tiết, lại thêm không phục, không cam lòng. Tại sao đến cuối cùng tôi lại bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-me-tran-tuyen-lien-manh/1924713/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.