Sáng sớm, tia nắng đầu tiên vừa rơi xuống, Tử Hữu giật giật lỗ tai, từ từ mở mắt.
Trên giường, một đám mèo ngủ lăn vào chung một chỗ, chỏng vó lên trời. Tử Hữu không biết từ lúc nào đã nằm kế bên K, chân trước bị hắn lấy làm gối đầu, nắng vàng óng ánh chiếu lên một thân đen bóng như phủ thêm một lớp mật đường.
Lông mi thật dài run rẩy, K còn đang ngủ rất thơm, Tử Hữu nằm một bên, không biết tại sao trong lòng đột nhiên dâng lên một luồng cảm giác quen thuộc, phảng phất như hình ảnh chú mèo mun nằm ngủ dưới ánh mặt trời này, đã từng nhìn thấy ở nơi nào…
“Oa~”
Bên cạnh vang lên thanh âm khe khẽ, Tử Hữu quay đầu lại, nhìn thấy Alice đang lười biếng chậm rãi duỗi người, móng vuốt nộn thịt đang bị cậu đè lên.
“Alice.” Tử Hữu nheo nheo mắt, “Chào buổi sáng.”
“… Sớm.” Alice có chút khó chịu quay đầu đi, vẫy vẫy lông trên người.
Hai người đều nhỏ giọng, để tránh quấy rầy những người khác còn đang say ngủ. Tử Hữu muốn rút móng vuốt trở về, lại phát hiện bị K ép tới gắt gao, động cũng không động được.
Cười khổ một tiếng, Tử Hữu không thể làm gì khác hơn ngoài việc bất động giữ nguyên tư thế như vậy.
“Này…”
Alice liếc mắt nhìn Tử Hữu, liếm liếm móng vuốt bản thân, “Tôi chưa nói ra trước thì không cho phép cậu tỏ tình với K.”
“… Gì?” Tử Hữu hơi ngẩn người, khó hiểu nhìn Alice, “Tại sao?”
“Cậu nhớ vậy là được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-me-tran-tuyen-lien-manh/1924695/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.