Lần đầu tiên nhìn thấy Hiên Viên, Tử Hữu chỉ cảm thấy đây là một người hết sức đáng sợ.
Y có tướng mạo giống người nước ngoài, ánh mắt sắc bén mà thâm thúy, sống mũi cao thẳng, giữa hai hàng lông mày mang theo tà khí dày đặc, nhìn hẳn là rất tuấn tú, nhưng bởi vì ánh mắt đáng sợ đến không từ ngữ nào diễn tả được, lại thêm khóe miệng chênh chếch giương lên một độ cong, cho nên nhìn tổng thể đặc biệt tà mị.
Tầm mắt Hiên Viên dời sang, ánh mắt hai người chạm nhau, lúc ấy Hiên Viên tựa hồ kinh ngạc một thoáng, sau đó tạm thời có chút hứng thú quan sát Tử Hữu. Tử Hữu bị hắn nhìn có chút không thoải mái, cả người như bị mạng nhện quấn lấy, bèn nhìn sang hướng khác.
Alice hiển nhiên cũng chú ý tới Hiên Viên, đôi mắt phượng khẽ nhướng, đại khái là quan sát y một chút, sau đó tiếp tục quay lại tập trung chú ý lên người Minh Lưu.
Không còn cách nào khác, Alice cùng Tử Hữu lúc này phải làm bộ như không biết Hiên Viên, mặc dù lúc này cả hai người đều đang rất hồi hộp, dù sao kẻ mà mình đối mặt chính là một dã thú đáng sợ a.
“Chúng tôi đến tìm Lâm Thiên Lan.” Alcie lạnh lùng nói.
Minh Lưu sững người, sau đó nhíu mày lại: “Tìm hắn làm gì?”
“Làm gì? Cái này còn chưa biết!” Alice chậm rãi nhếch môi, lộ ra nụ cười lạnh lẽo, “Chúng tôi muốn hắn nói rõ cái chết của Lâu Tiếu Tiếu, đến đó quyết định làm gì còn chưa muộn.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-me-tran-tuyen-lien-manh/1924663/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.