……
“Các người không phải là người à, Đội ba hình như đều là người hết…”
K tằng hắng một cái, “Cậu nhớ nhầm rồi, đâu có nhiều thành viên có thể biến thành người như vậy.”
“Cũng phải ha.” Thiếu niên nhu thuận gật đầu, tóc mái cắt ngang trán khẽ nhấp nhô. Lúc cậu ngồi xổm xuống trước mặt K, chóp mũi K đột nhiên giật giật.
Cái mùi này… mặc dù đã phai nhạt nhiều, nhưng chính xác là nó…
K nháy mắt ra hiệu với Nauy và Tây Nguyên, sau đó cẩn thận tiến đến ngửi ngửi, trong lòng xác định, chủ nhân dây chuyền chính là thiếu niên này. Nhưng mà…
K nhíu mày, trong lòng khó hiểu. Trên người cậu nhóc còn có một mùi hương khác, mười phần mãnh liệt bao lấy thiếu niên, giống như đang đánh dấy vật sở hữu. Mùi hương kia rất lạ, không giống như khí tức của động vật, cũng không phải khí tức của người, mà tràn ngập cảm giác băng lãnh tà ác.
Còn đang thất thần, thang máy ở bên cạnh đinh một tiếng, thiếu niên “a” lên rồi gật đầu chào ba chú mèo một cách lễ phép.
“Tôi còn có việc, đi trước.” Nói rồi, dứng dậy đẩy xe tiến vào thang máy.
Tây Nguyên cùng Nauy đều chau mày, nhìn về phía K. K cảm thấy đầu mình treo đầy hắc tuyến, đám mất dại này, sao cái gì cũng đều ỷ lại vô hắn hết vậy, thật sự là mất toi công thu lưu mấy đứa vong ân phụ nghĩa hết mà.
Vừa nghĩ, vừa cắn lấy ống quần thiến niên, thoáng cái đã bò lên đến đầu vai cậu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-me-tran-tuyen-lien-manh/1924626/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.