Trời mưa đến chập tối thì tạnh, không khí thoáng đãng, dễ chịu, cơn mưa rào bất chợt đến nhanh mà đi cũng vội. Mới lúc trước sấm chớp còn nổ động trời, vậy mà nay tạnh mưa, cảnh vật tĩnh lặng, ếch nhái cũng chẳng buồn kêu. Thầy Lương và ông Vọng cũng vừa dùng bữa xong. Có lẽ bao nhiêu giông gió đã bị trận mưa vừa rồi đem hết đi nên không gian hơi ngột ngạt. Bắc hai chiếc ghế ra bên ngoài hiên, ông Vọng khẽ đưa cho thầy Lương cái quạt nan rồi nói:
- - Mới mưa xong mà oi quá thầy nhỉ, thầy cầm tạm cái quạt, quạt cho mát. Tôi vào kê thêm cái bàn nữa rồi đem ấm trà ra đây ta cùng uống.
Thầy Lương gật đầu đồng ý, kê bàn, bưng trà ra hiên, ông Vọng còn đặt thêm một bộ xe điếu cùng cái hộp nhỏ đựng thuốc lào xuống bàn rồi nhìn thầy Lương hỏi:
- - Không biết thầy có rít được món này không....?
Thầy Lương mỉm cười:
- - Bác trưởng làng coi thường tôi rồi, tuy tôi cũng là người Hoa, nhưng tính tới nay đã hơn phân nửa cuộc đời, tôi sống tại Việt Nam. In dấu chân lên không biết bao con đường từ miền xuôi lên miền ngược. Món này tôi thích.....Ha ha ha....Ha ha ha. Bác trưởng làng cứ dùng trước đi.
Nghe thầy Lương nói, ông Vọng cũng cười phá lên, khẽ vê vê một bi thuốc lào, cắm ống điếu, châm đóm, ông Vọng kéo một hơi khá là dài, hút xong, ông khẽ ngửa mặt lên trời rồi nhả khói. Sau cơn mưa, trời quang, lúc này đang là 7h tối, trên bầu trời lấp lánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hoang/1039702/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.