Chiều hôm đó, trong lúc thầy Lương ngồi trong nhà đọc sách thì ông Vọng ở dưới bếp chuẩn bị thịt con gà. Dù sao thì theo như dự tính, bữa cơm chiều nay ông Vọng sẽ mời Sửu sang nhà làm vài chén rượu, vừa là để ăn mừng việc ông Vọng tìm được "cái bình". Đang nhổ lông gà thì có tiếng Sửu gọi bên ngoài:
- - Bác Vọng ơi, bác có nhà không đấy..?
Ông Vọng nói với ra:
- - Có đây, có đây....Đẩy cổng mà vào, tôi đang dở tay một chút.
Sửu bước vào trong, đi ngang qua nhà trên, Sửu cúi đầu chào thầy Lương rồi xắn tay áo lao xuống bếp phụ ông Vọng làm cơm luôn. Sửu cười hềnh hệch, Sửu hỏi:
- - À mà cuối cùng thì sáng nay trong cái bình đó có gì vậy bác Vọng..? Em đang tính xem nốt thì còn sư tử nhà em nó gọi, bực thế không biết.
Ông Vọng trả lời:
- - À, cũng không có gì, một vài đồ vật của tôi lúc nhỏ hai cụ đem chôn, cùng với 1-2 món trang sức ấy mà. Tôi để trên nhà, lát nữa lấy cho cậu xem.
Điều này ông Vọng cũng nói theo sự sắp xếp của thầy Lương, bởi danh tính của ông Vọng tuyệt nhiên không được để cho người khác biết, sợi dây chuyền bằng vàng ròng có mặt đá hồng ngọc kia lại càng phải giấu kín. Do vậy biết Sửu khi đến sẽ hỏi nên thầy Lương kêu ông Vọng trả lời như vậy. Để cho hợp lý, thầy Lương đã bỏ ra 2 món đồ trang sức trong tay nải của ông đưa cho ông Vọng có gì lát nữa dễ bề
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hoang/1039694/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.