Ông Vọng đưa sợi dây chuyền sang cho thầy Lương. Cầm sợi dây chuyền trên tay, thầy Lương chỉ chú ý đến mặt đá hồng ngọc, viên đá hình vuông nhỏ được bọc viền bằng vàng ròng. Nhưng so với kích viên đá thì thầy Lương cảm nhận thấy có vẻ trọng lượng của nó hơi nhẹ một chút.
Thầy Lương lấy một cây kim rồi khẽ gõ nhẹ vào mặt trước, mặt sau của đá, phần mặt sau đá vang lên tiếng động khác, mà mặt trước tiếng động cũng khác. Cứ như vậy thầy Lương nghe đi nghe lại nhiều lần rồi ông nói:
- - Kết cấu của viên đá quý này có gì đó hơi lạ lạ. Nếu tôi không nhầm thì bên trong viên đá này có chỗ bị rỗng. Do vậy mà so với kích cỡ thì nó có phần hơi nhẹ. m thanh phát ra khi kim gõ vào cũng có chút khác biệt.
Ông Vọng hốt hoảng:
- - ́y chết, đây....đây là đồ vật mà cha mẹ đẻ tôi để lại.....Thầy....thầy đừng đập...vỡ nó nhé.
Thầy Lương mỉm cười:
- - Bác đừng lo, tôi không có ý đó....Sao có thể đập vỡ được, đây là đá hồng ngọc, mà viên đá to như thế này là cực phẩm hiếm có, Tôi đâu có điên đến độ đập nát nó ra, ý tôi đang nói ở đây là tôi nghi ngờ bên trong viên đá có ẩn giấu một thứ gì đó. Đây cũng là một cách làm của người xưa, muốn cất giấu một thứ gì đó quan trọng nhưng lại sợ kẻ gian lấy mất, người xưa thường hay đặt thứ quan trọng đó vào mặt dây chuyền để lúc nào cũng đem theo bên mình. Tuy nhiên nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hoang/1039690/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.