Trở về nhà, đóng cổng, đóng cửa, ngồi xuống ghế mà ông Vọng vẫn chưa hết bàng hoàng bởi những gì mà thầy Lương nói trên đường đi.
Ông Vọng cố gắng hỏi lại thêm một lần nữa, bởi ông không dám tin đó là sự thật:
- - Thầy...thầy Lương......có khi nào...có khi nào thầy đoán sai rồi không...?
Thầy Lương đáp:
- - Mọi dự đoán đều có thể sai, nhưng có những tình huống, nhưng chi tiết khiến cho tôi đưa đến kết luận này. Dù sao thì người chết cũng đã chết rồi, tuy nhiên tội ác vẫn mãi là tội ác. Xương của Mạnh chuyển màu đen dù đã chôn 4 năm, xương này không phải của người bị mắc bệnh xương đen, bởi có những đoạn xương vẫn ngả màu vàng trắng. Đó là xương của người bị trúng độc, một loại kịch độc được sử dụng với liều lượng lớn. Chất độc này khiến cho người bị hạ độc chết nhanh chóng, do vậy dù đã chết nhưng độc chưa thể tiêu tán, sẽ ngấm vào xương tủy. Do vậy xương người bị trúng độc mới có màu đen. Còn tại sao tôi lại nói chất độc gϊếŧ chết Mạnh có thể la Thạch Tín, bởi những triệu chứng trước khi chết của Mạnh mà bác trưởng làng nhìn thấy hoàn toàn giống với người bị đầu độc bằng Thạch Tín. Đúng là Thạch Tín có thể dùng để chữa sốt rét, phong hàn.....Nhưng đó là khi chỉ sử dụng một lượng rất nhỏ, nếu sử dụng quá nhiều, dùng với liều lượng lớn, người uống phải Thạch Tín sẽ bị ngộ độc mà chết. Căn cứ vào xương của Mạnh, vào những triệu chứng trước khi Mạnh chết, tôi nghĩ cái chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hoang/1039680/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.