Đi vào trong nhà, vợ Mão ngồi xuống ghế, phía bên kia đối diện là ông Vọng và thầy Lương. Rót nước mời vợ Mão, ông Vọng mở lời:
- - Nãy cô nói đúng rồi, đúng là tôi có chuyện muốn hỏi về cái chết của cô Xoan. Trước lúc phát hiện xác cô Xoan, cô là hàng xóm, có thấy mẹ con cô Xoan có biểu hiện gì kỳ lạ không..?
Vợ Mão đáp:
- - Không bác ạ, cả ngày hôm đó, mà không, trước ngày hôm đó nữa bên nhà đấy im ắng cực kỳ. Hôm trước nữa em còn thấy cái Xoan nó ở ngoài sân, nhưng sang hôm sau, cái hôm mà nó chết ấy thì cả ngày không thấy nó đâu. Nhưng mà có một điều lạ lắm. Tầm tối, độ hơn 6h gì đó, em nghe thấy bên đó vang lên tiếng cười khanh khách, em còn bực vì nghĩ bụng nhà nó trêu ngươi mình. Nhà em thì đang có tang, vậy mà nó lại cười. Chỉ mấy phút sau em đang quét ngoài cổng thì thấy bên nhà đó có tiếng mở cổng, em định quay lại mắng vài câu thì chẳng thấy ai cả. Cứ như có ma ấy. Gọi là hàng xóm nhưng em chẳng ưa gì nó đâu, nói mong các bác bỏ qua chứ nó chết rồi em vẫn còn ghét.
Ông Vọng khẽ cau mày:
- - Sao cô lại nói vậy, tôi thấy nhà cô Xoan sống cũng bình thường, có gây gổ hay nói xấu gì ai đâu...? Sao cô lại ghét cô Xoan...?
Vợ Mão uống cạn chén nước chè, mặt quay ra ngoài cửa, đôi lông mày khẽ nhíu lại, đan hai bàn tay vào nhau ra chừng bứt rứt, một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hoang/1039677/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.