Trời chỉ mưa một lúc rồi tạnh, sáng sớm hôm sau, thầy Lương bừng tỉnh bởi bên ngoài ồn ào những tiếng la hét thất thanh:
" Cháy nhà rồi, cháy nhà rồi "
Mở cửa bước ra ngoài sân, đúng lúc đó Sửu bám tay vào cổng gọi với:
- - Thầy Lương, bác Vọng đã khỏe rồi chứ...? Cháy rồi, nhà cô Xoan cháy rồi.
Ông Vọng cũng đã tỉnh dậy, mặc dù người vẫn còn mệt nhưng hôm qua được thầy Lương cho uống thuốc, được ngủ một giấc sâu nên ông Vọng đã đỡ hơn nhiều. Nghe thấy Sửu nói vậy, ông Vọng vội vàng hỏi:
- - Sao lại cháy, mà cháy từ bao giờ...?
Sửu đáp:
- - Tôi cũng không biết, nhưng chắc chỉ mới cháy vào tầm 3-4h sáng nay mà thôi. Lửa cũng đã tàn nhưng cả ngôi nhà gần như bị thiêu rụi, vẫn chưa ai dám vào cả, bác đến ngay đi.
Cả thầy Lương lẫn ông Vọng vội vã bước ra khỏi cổng, bỗng thầy Lương nhìn thấy một cái bọc vải cũ kỹ, lấm lem bùn đất đặt ngay dưới trụ cổng của nhà ông Vọng. Khẽ cúi xuống xem, bất chợt thầy Lương cau mày, từ trong bọc vải đó bốc lên một mùi hôi nồng nặc. Đang vội, thấy thầy Lương chưa đi, ông Vọng nói:
- - Sao vậy thầy, chúng ta phải đến nhà cô Xoan ngay.
Thầy Lương chưa trả lời ông Vọng vội, thầy đưa tay mở bọc vải đó ra xem bên trong đựng thứ gì, thầy Lương thoáng giật mình, ông nói:
- - Đây là......
Nhưng rồi, ngay lập tức thầy Lương gói tấm vải lại như cũ rồi đem cả bọc vải đó vào bên trong nhà,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mieu-hoang/1039673/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.