Xe ngựa đột ngột tăng tốc, đá sỏi dưới bánh xe dần nhiều, xóc đến nỗi khiến ta gần như nảy lên khỏi chỗ ngồi. Chỉ nghe một tiếng roi vút, xe ngựa đột nhiên ngừng lại, khiến ta suýt chút ngã văng ra khỏi cửa xe. Khó khăn lắm mới ổn định người, vừa ngồi vào chỗ của mình liền thấy rèm cửa sổ xe bị người dùng roi ngựa vén lên, Ô Mộc Tề như cười như không thò mặt ra: “Nàng đối xử với hắn tốt như thế, nhưng hắn là con cháu hoàng thất, Thái tử vừa bị lật đổ, ngày sau hắn khó có thể thoát được lên ngôi Hoàng đế. Nàng nói xem, hắn có thể chỉ đối xử tốt với một mình nàng không?”.
Nếu lúc trước y hỏi ta như vậy, ta tuyệt đối không tin Hạ Hầu Thương, nhưng y không biết, bao nhiêu ngày ta dù nằm ở trên giường nhưng thực tế lại biết rõ mọi chuyện xảy ra trong phòng, vì thế trên đời này có ai hiểu rõ Hạ Hầu Thương hơn ta chứ? Càng hiểu rõ Hạ Hầu Thương là kiểu người gì.
Ta chầm chậm vuốt nết nhăn trên áo, nói: “Không biết Hoàng tử lại muốn cho ta xem cái gì?”.
“Tất nhiên có cái hay cho nàng xem!”.
Rèm mỏng buông xuống, cọ vào cửa sổ xe vang tiếng lạo xạo.
Ta nhìn rõ, vị trí chỗ bọn ta là một ngõ hẻm, địa thế như vầy, từ trong ngõ hẻm có thể nhìn thấy đường phố phía ngoài, còn đứng từ ngoài có lẽ không thể nhìn thấy ngõ hẻm bên trong.
Dừng ở đây chưa được bao lâu, ta chỉ nghe thấy nơi xa truyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-tuong-quan/2251624/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.