“Vậy Hoàng tử muốn tại hạ đền tân nương cho ngài thế nào? Nếu như Hoàng tử muốn cưới Ninh Khải Giao, dù Thái hậu nương nương thương nàng ấy nhưng sẽ suy nghĩ vì hai nước mà phong tước vị rồi cho xuất giá. Chẳng lẽ Hoàng tử muốn ta nghĩ cách thúc đẩy chuyện này ư?”. Ta mờ hồ hiểu rằng, chỉ sợ chuyện chẳng đơn giản như vậy, trong lòng ôm chút may mắn, “Hoàng tử cần gì phải tốn công vòng vo thế chứ?”.
Nghe ta nói xong, trong mắt Quân Sở Hòa lộ vẻ buồn cười, mà Ô Mộc Tề lại cười hai tiếng hê hê, dường như trong mắt họ ta đã trở thành một đứa ngu ngốc.
“Nàng đoán không sai, là tiểu thư Ninh gia, nhưng không phải là vị nào khác mà chính là vị trước mắt này!”. Dứt lời, trong mắt Ô Mộc Tề lại toát lên vẻ cuồng nhiệt, nóng bỏng như ngọn lửa hừng hực, ngay cả ta cũng không khỏi thầm hoảng sợ.
Mất đi võ công đúng là đã nhát gan hơn một chút rồi!
“Hoàng tử nói đùa rồi, chẳng lẽ Hoàng tử không biết ta và Ninh vương đã thành hôn, ta đã là người của chàng rồi ư?”.
“Tây Di bọn ta không giống với Trung Nguyên các nàng, anh mất thì em có thể lấy vợ của anh, cha mất thì con có thể nạp thiếp của cha. Nàng và Ninh vương từng thành hôn thì sao? Hắn cưới trưởng nữ Ninh gia, nàng là người Ninh gia sao?”.
Ta cười lạnh một tiếng: “Năm đó Hoàng tử bị cướp mất tân nương, tân nương ở phòng Phò mã không quá một đêm, còn toàn vẹn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-tuong-quan/2251621/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.