Đợi cho mọi việc đều được xử lý xong, Hứa Ân Ân cùngPhí Kiệt đến phòng cấp cứu thăm Phí Chính Minh một chút, sau đó trở về nhàhàng, lúc đó cũng đã sáng sớm tinh mơ.
Hứa Ân Ân mua bữa sáng, cùng Phí Kiệt ngồi ở bồn hoatrước cửa nhà hàng ngồi ăn, nhìn một phần tư nhà hàng bị cháy rụi.
Cô từ lúc ngồi xuống đến giờ cứ luôn tay làm.
Phí Kiệt chỉ lẳng lặng nhìn cô.
Ân Ân nhúng ướt khăn tay, lau mặt cho anh, sau đó lạilau tay anh. Tiếp theo đem ly sữa đậu nành có sẵn ống hút đến môi Phí Kiệt, đểanh uống hết nửa ly, cô mới đút bánh nướng kẹp hành tây cho anh ăn.
"Anh không muốn ăn." Phí Kiệt nhép môi.
"Vậy coi như ăn phụ em đi." Cô mong đợi nhìnanh, đem đồ ăn đến bên miệng anh, "Một người ăn thì sẽ không ngon đâu. Hơnnữa bánh nướng kẹp hành của tiệm này cũng rất ngon, trước kia anh hay mua choem ăn, không nhớ sao ?"
Đợi cho anh ăn hết bữa sáng, cô lại đưa ly cafe đencho anh.
"Được rồi, giờ uống cafe mới không làm tổn hạibao tử." Cô nhìn Phí Kiệt cười nói.
Phí Kiệt uống hết gần nửa ly cafe, anh tay cầm ly cafenóng, cúi đầu ngắm nhìn Ân Ân.
Cô cầm lấy bữa sáng của mình, cái miệng nhỏ cắn mộtmiếng bánh, bộ dáng rất bình dân.
Anh quàng tay ôm Ân Ân ngồi lên đùi mình, hôn môi cômột cái.
"Nếu không có em, anh phải làm gì bâygiờ ?" Thân người anh run run, ngay cả ý nghĩ này anh cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-nam-buc-hon/1886004/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.