"Cảm giác khi người bạn yêu cũng yêu bạn, đó là gì?
Đúng rồi, là Hoang Tưởng!"
Có lẽ, tôi đã mắc phải chứng bệnh này suốt ngần ấy năm.
Hoang tưởng Mark yêu tôi, hoang tưởng anh yêu tôi còn nhiều hơn cả bản thân mình. Ô hay, vì sao bây giờ lại cảm thấy nực cười đến như vậy?
Tôi cứ thế lang thang, lang thang một cách vô định trên con đường rộng lớn trước mắt. Có lẽ, tôi đang muốn về nhà, bản thân thực sự không còn nơi nào khác để đi.
Nhưng, đây có lẽ là một quyết định sai lầm rồi thì phải.
Người thanh niên đang ngồi chễm chệ trên ghế kia, vừa nghe thấy tiếng bước chân vào nhà liền quay mặt lại. Không sai, đó là Hạo Ân.
Tôi đứng ngây ngốc, chỉ giận rằng hai chân cứ cứng đờ ra đó, không chịu chạy đi.
- Đúng thật là cứ đợi ở đây, thể nào cũng gặp được chị nhỉ? - Hạo Ân nhìn tôi, bỗng dưng lại hất hàm cười lớn.
-...
- Giỏi thật đấy, chị trốn đi đâu mà kĩ càng thế? Tung tin tức rộng rãi như vậy vẫn không thể tìm được nha.
- Tôi không phải lẩn trốn! Xin cậu nói chính xác hơn.
- Vậy thì ngoại tình, bỏ chồng theo tình nhân? Tôi nói như vậy đúng rồi chứ? - Cậu phá lên cười, tiếng cười cùng câu nói kia như một lưỡi dao, cắm vào tim tôi, đau nhói.
Tôi chỉ biết cúi đầu, trong trường hợp này thì chính là như vậy.
- Về nhà! - Hạo Ân nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-luyen-hanh-trinh-tu-bao-mau-den-chong-ngoan/2381475/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.