Hà Hoan không muốn nói thêm gì nữa. Ai cũng là người trưởng thành rồi, làm thế nào cho phải phép thì tự trong lòng mỗi người đều có tính toán riêng. Phương Nghi Toa muốn về hay muốn đứng đây khóc tiếp thì tùy cô ta. Hà Hoan dứt khoát xoay người đi về phía tòa nhà văn phòng.
Đi ngang qua hai người đồng nghiệp đang thập thò hóng chuyện, cô lạnh giọng hỏi: "Xem náo nhiệt vẫn chưa đủ sao? Còn muốn biết thêm cái gì nữa không, để tôi đích thân kể cho các người nghe nhé?"
Hai đồng nghiệp kia lộ vẻ ngượng ngùng, lảng tránh. Nhưng ngay khi Hà Hoan vừa đi khuất, vẻ mặt họ lại trở nên khinh miệt và dè bỉu: "Ra vẻ cái gì chứ, chẳng phải vì tác phong không đứng đắn nên mới bị đày xuống tận đây sao."
Khi Hà Hoan quay lại khu vực làm việc, tiếng bàn tán xì xào sau lưng cô lập tức ngưng bặt, nhưng thay vào đó là những ánh mắt dò xét đầy soi mói. Nội dung trong những ánh mắt ấy thật sự rất "ô nhiễm". Hà Hoan đi đến chỗ ngồi, gập máy tính lại, thu dọn túi xách rồi rời đi ngay lập tức.
* Phương Nghi Toa tuy đã đi rồi, nhưng "dư chấn" mà cô ta để lại thì cứ lan rộng ra từng đợt. Thành phố này nhỏ lắm, tốc độ lan truyền tin đồn bát quái nhanh như tên lửa.
Chưa đầy hai ngày, chuyện "cô gái từ tổng công ty đến tìm Hà Hoan chất vấn vì sao lại làm kẻ thứ ba xen vào chuyện tình cảm của đôi trẻ" đã ồn ào truyền đến tai bác sĩ Tôn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-hoac/5309058/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.