Bác sĩ Tôn càng thêm thẹn thùng, đôi gò má đỏ ửng lên: "Là vì lúc đi làm anh cứ vô thức nhớ đến em. Luôn cảm thấy nếu mình không nỗ lực hơn, em có lẽ sẽ bị người khác cướp mất."
Hà Hoan bật cười: "Sao anh lại cảm thấy như thế?"
Bác sĩ Tôn mấp máy môi, đẩy nhẹ mắt kính, nở một nụ cười: "Chỉ là một loại trực giác thôi."
Để trực giác của anh được an lòng, Hà Hoan đã đeo chiếc nhẫn đó vào.
Ngày hôm sau đi làm, trong lúc giải lao, cô nhận được lời mời gọi video từ Đường Sương. Kể từ khi cô đột ngột chuyển công tác, lúc đầu Đường Sương có giận, nhưng rồi cơn giận cũng nhanh ch.óng tan biến. Cô ấy hiểu Hà Hoan: "Nếu cậu không gặp phải chuyện gì đủ lớn để lay động tâm can, cậu sẽ không lặng lẽ rời đi như vậy. Trong một góc khuất nào đó ở đáy lòng cậu hẳn là có một vết thương mà chính cậu cũng không muốn chạm tới, hy vọng việc điều chuyển công tác có thể giúp vết thương ấy từ từ lành lại."
Cô ấy đã tha thứ cho Hà Hoan như thế. Đường Sương không hỏi nhiều, nhưng thỉnh thoảng lại gọi video tán gẫu với cô. Cô ấy sẽ kể cho Hà Hoan nghe những chuyện thú vị vừa xảy ra ở công ty, để dù Hà Hoan đã rời đi cũng không bị lạc lõng với nhịp sống cũ. Cô ấy đang đợi Hà Hoan chữa lành cả thân thể lẫn tinh thần, rồi sẽ mời cô quay lại.
Hà Hoan thầm nghĩ, thế giới này thực sự không thể thiếu những cô gái tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-hoac/5309055/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.