Sự chăm sóc của người đàn ông trẻ tuổi ấy dịu dàng như "mưa dầm thấm đất". Cái cách anh ta săn sóc một cách tự nhiên, không chút gắng gượng này thực sự đã bỏ xa anh bạn trai cũ của cô đến vài con phố.
Một ly nước ấm vào bụng làm cả người Hà Hoan nóng dần lên. Cô cởi chiếc áo khoác gió ra, Thi Dật rất nhanh mắt đón lấy, giúp cô treo lên móc một cách phẳng phiu. Sau đó, anh lấy chiếc máy ảnh của mình tới, đưa cho cô xem.
Ánh mắt anh lướt nhanh qua người cô. Chiếc áo len bó sát phác họa rõ đường cong tinh tế, gợi cảm. Yết hầu anh khẽ chuyển động sau cái nhìn thoáng qua ấy. Hà Hoan nhận lấy chiếc máy ảnh chuyên nghiệp trị giá cả vạn tệ, cảm nhận rõ "sức nặng" của tiền bạc.
“Cái này chụp thế nào?” Hà Hoan loay hoay hỏi.
Thư Sách
Thi Dật tiến lại gần, nghiêm chỉnh chỉ bảo: “Bước đầu tiên, đương nhiên là phải mở nắp ống kính ra trước đã.”
Hà Hoan bật cười. Cô vốn là người ít cười, vì cảm thấy cười nhiều rất mệt mỏi. Nhưng chẳng hiểu sao, câu nói đơn giản ấy của anh lại khiến cô thấy thật buồn cười. Nụ cười của cô giống như một liều t.h.u.ố.c kích thích, khiến Thi Dật giảng giải càng thêm nhiệt tình.
Anh vươn tay chỉ vào từng nút bấm trên thân máy. Hà Hoan chú ý thấy ngón tay anh rất dài, khớp xương không bị thô, đường nét thanh thoát như tay của một người mẫu. Đàn ông mà sở hữu đôi tay đẹp như vậy quả là "nguy hiểm", bởi chỉ cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-hoac/5309039/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.