Diệp Huy sau khi nhận được tin tức về hành trình trở về của Diệp Anh liền tự mình mang theo thị tòng đến nghênh đón. Nhiều ngày xe ngựa mệt mỏi, Diệp Anh lại chẳng thấy tiều tụy, thần sắc an tĩnh sáng sủa như cũ. Vì thế lòng dạ thấp thỏm mơ hồ của Diệp Huy cũng được buông xuống, sau khi hỏi han đại ca chỉ là phân phó tử tế an bài hành trình, sớm ngày trở về Tàng Kiếm sơn trang, tránh cho thêm chuyện rắc rối.
Một chuyến này thuận đường Thiên Sách phủ. Khi đi đường sắp tới nơi có thị tòng đi trước quay lại hỏi y, có muốn nhân cơ hội này đi thăm vị tướng quân kia không. Hắn nhìn Nhị trang chủ cau mày, một xấp văn kiện thư tín “bốp” một tiếng đập lên cái bàn bên cạnh, áo vàng đai thêu nhanh chóng lướt qua mặt bàn hoa văn khắc sâu một cái, phát ra tiếng sàn sạt, trong nhất thời cảm thấy sau lưng không ngừng phát lạnh.
“Qua đường thôi, khỏi phải đi đến làm phiền tướng quân. Tàng Kiếm sơn trang ngày khác sẽ lại đặc biệt phái người tới cùng Tướng Quân phủ trò chút chuyện quân dân ngư thủy hoan tình.”
Một câu nói nói đến thiên y vô phùng. Vì vậy đội xe chậm rãi đi qua núi Bắc Mang, tiếp tục tiến về phía trước.
Đường đi dài mà đơn điệu, lại có đệ tử trẻ tuổi một chút thấp giọng nói, hiếm khi vị ở Thiên Sách phủ kia không tới quấn quít, cư nhiên ngay cả một người cũng không phái. Trong lời nói hơi có chút không phục vì bị Thiết Doanh xem nhẹ. Một vài đệ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-dai-nhu-vien-son/119775/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.