Trần Dung ngửa đầu nhìn con, thấy cậu đứng trước mặt người nhà vẫn đeomặt nạ, thần thái hồn nhiên đã quên mất hiện giờ cậu không hề bộc lộkhuôn mặt thật. Xem ra, cậu mang mặt nạ này cũng khá lâu rồi.
Nghĩ đến đây, Trần Dung không khỏi nhủ thầm: Lúc trước Thất lang đối diệnvới gương mặt của Hiên nhi thì luôn thở dài, ta còn trách chàng nghĩ quá nhiều, hiện tại xem ra, thà rằng diện mạo của Hiên nhi bình thường mộtchút.
Lúc này, đoàn xe lại tiếp tục chạy về phía trước.
Vương Hiên trèo lên xe ngựa của mẫu thân, vừa thủ thỉ với mẫu thân, vừa thỉnh thoảng trả lời vài câu của phụ thân.
Mà bên cạnh, cặp song sinh nhìn thấy muội muội càng nhìn càng yêu, càngđùa càng vui. Thường thường có tiếng thét to truyền đến, Trần Dung ngẩng đầu nhìn, hai mắt mở to.
Chỉ thấy Vương Túc cưỡi trên lưng ngựa giơ cao tiểu muội ném lên trời, thân mình nhỏ nhắn bay lên theo hìnhvòng cung rồi được Vương Lăng vội vàng giục ngựa chạy đến tiếp được.Ngay khi tiểu muội rơi xuống tay Vương Lăng, ba tiếng cười đồng thờivang lên, tiếng cười này ngoại trừ của Vương Túc và Vương Lăng thì đócủa Vương Quân.
Vương Quân luôn rất lạnh lùng, giờ phút này lại cười khanh khách sung sướng, giống như một tiểu nữ oa bình thường.
Nhìn hai huynh đệ đùa nghịch nữ nhi như món đồ chơi, Trần Dung nhíu mày kêulên: “Nhẹ chút, thấp một chút.” Tuy rằng nàng luyện võ nên đã quen mắt,thấy thân thủ của hai nhi tử cao hơn nàng rất nhiều nhưng nàng vẫn lolắng bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-cong-khanh/2509688/chuong-245.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.