Trần Dung không để ý đến ánh mắt càng ngày càng thương hại của hai tỳnữ, nàng chỉ chuyên chú làm đèn Khổng Minh, thả từng chiếc lên bầu trời.
Suốt một buổi tối, Trần Dung đều làm đèn, rồi thả đèn lên.
Làm tới tận giờ tý, khi nàng mệt mỏi ngủ say, tỳ nữ trẻ tuổi đẩy người bêncạnh, thấp giọng nói: “A Dung này cũng là một người đáng thương.” Tronggiọng nói mơ hồ có sự phiền muộn của tuổi thanh xuân.
Ngày hôm sau đảo mắt đã đến.
Sáng sớm, từng tiếng sanh nhạc lọt qua cửa sổ ùa vào, uyển chuyển bay lượn ở trong rừng cây. Trần Dung chậm rãi mở mắt ra, nhìn ra ngoài rèm cửa sổbằng lụa mỏng.
Bầu trời ngoài lớp lụa mỏng trên cửa sổ rất ảm đạm, rất âm u giống như sắp mưa.
Nàng chống tay ngồi dậy, ôm chăn xuất thần nhìn ngắm bên ngoài.
Lúc này, tỳ nữ trẻ tuổi gọi: “Nữ lang, có muốn rửa mặt không?” Giọng nóicủa nàng ta rõ ràng ôn hòa hơn hẳn so với hôm qua, ánh mắt nhìn về phíaTrần Dung có chút thương cảm.
Trần Dung lắc đầu, không nhìn nàng ta.
Tỳ nữ trẻ tuổi nhìn Trần Dung xuất thần một lúc, đột nhiên nói: “Nữ lang,mặc dù vương gia là người có mới nới cũ, lại có thói quen đưa người cũcho thuộc hạ yêu thích, nhưng rốt cuộc cũng có thể sống một cuộc sốngcẩm y ngọc thực mà.” Nàng ta nói tới đây, bỗng nghẹn lại, đột nhiên nhớra, A Dung trước mắt này cũng không phải là người nghèo, nàng thuộc vềmột đại gia tộc, đã sớm được hưởng loại che chở này.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mi-cong-khanh/2509309/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.