Hoàng hôn tắt lịm sau những đám mây, như đang trốn tìm, mây thì cứ tản theo nắng chiều, lộ rõ 1 khung trời xanh.
Và ở đây thì...
- Misao-tan...
Cô đã chạy tót vào nhà, mặc kệ cho anh gọi tên cô và đang đứng dưới nhà.Cha mẹ cô thấy...rồi đơ như gỗ, xong Mao bé bỏng đang vác cặp đi về,chợt thấy cảnh cha mẹ đang mang dao búa kéo gì đó định mần Tatsuki thành Tempura =_=, có lẽ họ tưởng anh chàng đẹp trai này định bắt cóc béMisao bé bỏng nhà họ.
- À rế? Anh rể? Anh đưa chị em về nhà ạ? - Mao bước những bước chân nhỏ nhắn tới chỗ anh.
Anh chỉ lên lầu trên, nơi mà Misao đang ở, rồi cái giọng chanh chóe của cô vang lên:
- Mao! Tránh xa tên khốn ấy ra!!
- Anh rể...chị ấy bị sao thế ạ? - em gái nhìn lên cửa sổ tầng 2, nơi mà chị mình đang nổi sung thiên.
- Anh đùa có hơi quá.
"Anh rể??" cha mẹ nghe thấy, nhìn nhau, rồi phá lên:
- Bạn trai của Misao sao!!?
- Không phải, hắn là tên quấy rối! - giọng kia thét lên phản đối kịch liệt
- Misao-chan, anh biết là anh bám đuôi em hơi nhiều, anh thật lòng xin lỗi! - anh cuối cùng đã lên tiếng.
Mọi người nhìn anh.
- Im đi! Tên biến thái nhũn não!
Mọi người nhăn mặt "Biến thái? Nhũn não?" nhìn chăm chăm về phía cô.
- Anh xin lỗi rồi, nếu không tha, anh sẽ đứng đợi ở đây tới sáng. - anhcười - Nếu mà sáng hôm sau thấy 1 cái xác chết nằm chình ình trước cửanhà em, đừng ngạc nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/meo-con-em-chet-chac/34931/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.