Sau khi họcxong, cô nàng lại tiếp tục chạy đi làm ca tối, rồi lại làm xong thì chạy về nhà học bài tới tận khuya, thời gian ngủ chỉ có 2-3 tiếng. Trong khi đó, cha cô vẫn chưa tìm được việc.
Những cuộc gọi của mẹ cô vớicô cũng giảm đi rất nhiều, cô không còn quan tâm tới chiếc điện thoạibàn nữa. Việc học, việc làm, học, làm, học, làm...cô cứ duy trì như thế.
Sự hiện diện của Tatsuki trong cô cũng phai nhạt.
Khôngbiết phải là người không, nhưng sức học không hề tệ như cô nghĩ, thậmchí còn đang tăng vùn vụt lên, công việc cô đang làm cũng rất ổn, mặc dù cô chỉ có 1 mình làm các công việc khác, nhưng nó khá là ổn.
Anh chàng mũ sụp cũng ít lần gặp cô, nhưng dần dà 2 người giao tiếp vớinhau được 1 chút, rồi lại thôi, cứ coi như là thân thiết chút đỉnh đi.
Kazuo quá bận với công việc nhiếp ảnh, nên anh cũng không thể ngày nào cũngđưa đi đưa về em gái của mình được. Chiếc điện thoại mới còn chưa kịpmua.
Cô nghĩ là mọi việc đều ổn rồi.
Cho đến khi, vào 1 ca trực tối.
Misao đang dán tấm phông nền của hãng xe nào đó lên tường, chợt có điều gì đó làm cô rùng mình. Cô quay phắt đầu lại nhưng không thấy ai, cô mới làmtiếp công việc, thì bàn tay dịu nhẹ cầm lấy tay cô, siết chặt nó. Rồichiếc khăn tẩm thuốc mê xộc vào mũi...
Cô ngất lịm.
Đếnkhi mờ mờ mắt dậy, cô giật mình tỉnh thót, quay đầu lung tung. Thân thểnằm lỳ dưới sàn đất với tình cảnh tay trói chặt ra sau,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/meo-con-em-chet-chac/1853831/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.