Hai cung tỳ đã nhận ra điều khác lạ trên nắp lư hương, mở tròn mắt nhìnta với vẻ không tin được, không thốt nên lời. Có lẽ, ta còn chưa lêntiếng nhưng bọn họ đã nghĩ ra thứ ta phát hiện là gì rồi.
Ta vội đóng nắp lại, nói với Vãn Lương: “Lập tức tới phủ Nội vụ, lĩnh một lư hương y như thế này tới đây!”
Sắc mặt nàng ta chợt thay đổi, vội gật đầu, thưa: “Vâng, nô tỳ đi ngay!”
Ta quay người, đưa thứ trên tay cho Triêu Thần, bảo nàng ta giấu đi rồimang theo. Thứ như thế này, tuyệt đối không thể để lại trong Trữ Lươngcung. Ra tới bên ngoài, vẫn không thấy cung nhân nào, chắc hẳn là vì lúc nãy Diêu Thục phi đã lệnh cho tất cả mọi người lui xuống để tiện bềgiết ta, thế nên khi Hạ Hầu Tử Khâm đi vào mới không có ai thông báo.Ha, nhưng như thế cũng tốt, ít nhất ta cũng có cơ hội để đổi lư hương.
Chờ Vãn Lương quay lại, nhanh chóng sắp xếp mọi thứ, ta dẫn hai người bọnhọ rời khỏi Trữ Lương cung, đi thẳng về Cảnh Thái cung.
Loan kiệu quay về ngay, ta cũng không nấn ná, lúc này, có lẽ người trong hậu cung đều đang theo dõi động tĩnh ở Ngọc Thanh cung chăng? Ta cũng biết đãxảy ra chuyện như vậy, chẳng ai dám tới xem.
Chắc chắn bây giờ ở Ngọc Thanh cung có Thái hậu, Hoàng thượng, còn có Diêu Thục phi nữa.
Nếu Hạ Hầu Tử Khâm đã bảo không cần tới Ngọc Thanh cung, ta đương nhiên sẽkhông đi. Ta chỉ cần ngoan ngoãn ở trong Cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/menh-phuong-hoang/3010106/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.